Gấp Ánh Trăng Vân Lệ ngày ấy chỉ là cô gái bé nhỏ hay co ro trong góc lớp, ngại ngùng đến mức một câu chào bạn bè cũng làm tim đập thình thịch. Cô đăng ký học cao học chẳng phải vì đam mê học hành, mà để khẳng định với chính mình rằng mình có thể tự lập, không cần dựa dẫm ai. Thế rồi, định mệnh lại trêu ngươi khi đẩy Phó Thế Trạch trở lại trước mắt cô – chàng trai thông minh lấp lánh như vì sao hồi trung học, người mà cô từng thầm thương trộm nhớ qua những trang nhật ký kín đáo. Lần này, Vân Lệ không chịu ngồi yên nữa. Cô quyết tâm chinh phục anh, ép bản thân bước ra khỏi cái vỏ quen thuộc, học cách cười nói tự nhiên, chủ động bắt chuyện trong những buổi seminar căng thẳng. Những buổi cà phê muộn, những tin nhắn đêm khuya, và rồi họ yêu nhau say đắm. Tình yêu ấy ngọt ngào như ánh trăng rằm, nhưng cũng mong manh như giấy. Rồi quá khứ ùa về. Những vết thương cũ của Phó Thế Trạch – gia đình tan vỡ, áp lực từ kỳ vọng quá lớn – trỗi dậy, khiến anh khép mình. Vân Lệ thì vẫn mang theo nỗi sợ bị bỏ rơi từ nhỏ, cộng với sự khác biệt giữa hai thế giới: cô mơ mộng giản dị, anh thì đầy tham vọng nghiên cứu. Những cãi vã nhỏ tích tụ, đẩy họ ra xa nhau trong đau đớn. Họ chia tay, và Vân Lệ rời đi, mang theo trái tim tan nát. Nhiều năm trôi qua, Phó Thế Trạch giờ là nhà nghiên cứu danh tiếng, tên tuổi vang xa với những công trình đột phá. Nhưng anh chưa bao giờ quên Vân Lệ, người con gái từng "gấp" lại ánh trăng vào lòng anh bằng sự chân thành giản dị ấy. Khi cô bất ngờ trở về thành phố cũ vì công việc, anh lao vào cuộc chiến giành lại cô. Không phải bằng lời hoa mỹ, mà bằng hành động kiên trì: những bó hoa bất ngờ, những chuyến đi dã ngoại gợi nhớ ngày xưa, và cả những đêm dài tâm sự để chữa lành vết thương cũ. Vân Lệ ban đầu còn do dự, nhưng sự trưởng thành của cả hai đã thay đổi mọi thứ. Cô học được cách tin tưởng, anh biết cách mở lòng. Họ tìm thấy nhau lần nữa, dưới ánh trăng vẫn tròn đầy, và lần này, họ cùng nhau "gấp" nó lại, giữ mãi không rời.