Cơn gió đêm rít lên oà oạt qua các ngỏ hẻm nhỏ, mang theo cái lạnh lẽo của khu tập thể cũ kỹ. Nhưng lạnh hơn cả cái không khí ấy chính là nỗi kinh hoàng bóp nghẹt trái tim cụ Maa già nua, và hai cô con gái đang ngồi co ro bên bà. Maa Behen - ba người đàn bà, một già, hai trẻ, bỗng dưng trở thành những kẻ tội đồ trong đêm, lẩn tránh cái mà trong lòng họ gọi là "sự thật". Tội ác mà họ vừa gây ra, dù cố gắng gói ghém lại kỹ càng đến đâu, cũng như một vết máu không thể giặt sạch, đặc biệt trong cái nơi này. Cư dân khu tập thể này, nơi từng căn phòng chỉ cách nhau một tờ mỏng, nơi những lời thề thốt dễ dàng dập tắt nhưng những bàn tán thì âm ỉ như lửa tro, chẳng có bí mật nào có thể tồn tại lâu được. Tiếng chân ai trên hành lang, tiếng cười nói của hàng xóm bên cạnh, ánh mắt tò mò xuyên qua khe cửa hay thậm chí là vết ố trên tường - tất cả đều có thể là bông ngô để sự thật vạch trần. Maa Behen biết rõ điều đó. Bà biết những đôi mắt dò xét đang len lỏi, những cái lỗ hở trên tường ván mục, những giọng nói rít lên trong đêm chỉ chờ một thông tin nhỏ là bùng nổ thành tiếng chửi bới rồi cảnh sát ập tới. Mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một trận chấn động, Maa Behen phải quỳ gập mình lại, ôm chặt lấy nhau giữa căn phòng chật chội, nơi mùi ẩm mốc và nỗi sợ hãi quyện lẫn vào nhau, chờ đợi một cái tát vào mặt từ thực tế mà không một bí mật nào, dù có che giấu khéo cỡ nào, có thể che chắn mãi mãi. Sự im lặng còn đè nặng hơn cả tiếng gào thét, bởi nó chứa đựng sự tĩnh lặng trước cơn bão - những câu hỏi không lời, những ánh nhìn không chạm, và sự thật đang chực chờ để bung ra, nhấn chìm ba mẹ con họ. Liệu nỗ lực che giấu tội ác có thể cứu lấy những kẻ quay mặt lại với công lý trong một nơi mà "bí mật" chỉ là từ ngữ viển vông? Maa Behen - ba tâm hồn tan vỡ, chỉ biết rằng trong khu tập thể đầy rẫy sự tò mò này, vở kịch che giấu sắp bước đến hồi kết buộc.