Agnes đã trải qua một nỗi đau khủng khiếp, thứ mà đêm đêm vẫn bám riết lấy cô như bóng tối không buông. Cô ngồi co ro trong góc phòng, thì thầm "Xin Lỗi, Em Yêu" với chính mình, hy vọng lời ấy có thể xóa nhòa những vết sẹo. Những hình ảnh ấy cứ quay cuồng trong đầu: tiếng hét, máu me, và gương mặt người ấy méo mó trong khoảnh khắc cuối cùng. Cô cố gắng đứng dậy, lau nước mắt, nhưng mọi thứ dường như tan vỡ từ bên trong. Còn thế giới bên ngoài thì sao? Cuộc sống vẫn ùa tới như chẳng hề hay biết. Bạn bè cô cười đùa ở quán cà phê quen thuộc, những đứa trẻ chạy nhảy trên phố với tiếng cười giòn tan, xe cộ vẫn ùn tắc giờ cao điểm như mọi ngày. Người yêu cũ của cô – kẻ đã bỏ rơi cô giữa bão tố ấy – giờ đang đăng ảnh du lịch hạnh phúc trên mạng xã hội, tay trong tay với ai đó mới. Họ tiếp tục, họ quên lãng, họ sống. Còn Agnes? Cô lang thang giữa dòng người ấy, như một bóng ma lạc lõng, ôm chặt nỗi đau mà không ai nhìn thấy. "Xin Lỗi, Em Yêu," cô lặp lại lần nữa, nhìn vào gương và thấy một người lạ mặt nhìn lại. Nhưng thời gian không dừng lại vì riêng một ai đó. Nó trôi, nó cuốn phăng mọi thứ, và Agnes biết rằng một ngày nào đó, cô cũng phải bước tiếp – dù tim vẫn rỉ máu.