Đó là một buổi chiều như mọi ngày, cho đến khi một cú va chạm bất ngờ xé tan bầu không khí yên ắng. Xe của con trai anh, đang lưu thông trên đường, bất ngờ bị một tài xế khác tạt đầu, tông thẳng ở tốc độ cao. Tiếng thép vỡ vụn, tiếng kính vỡ tan, tiếng còi cứu thương chói tai. Khi bác sĩ nói "tình trạng nguy kịch" trong phòng cấp cứu, cả thế giới như sụp đổ. Số máu mất, vết thương nặng, dự báo tỉ lệ hồi phục không cao—180 độ quay ngược từ hy vọng sang tuyệt vọng. Người bố gần như ngã quỵ. Nhưng rồi, cơn giận bùng lên dữ dội hơn cả nỗi đau. Anh không thể chấp nhận việc con trai mình phải nằm đó, bất lực, vì sự liều lĩnh của một kẻ vô tâm. Anh truy tìm thông tin về người gây tai nạn, rồi từng bước đi vào con đường đen tối: từ những cơn tức giận bùng phát không kiểm soát, đến việc tự đặt mình vào vị trí "công lý tự phát." Hỗn loạn cảm xúc và thù hận bao trùm tâm trí anh, khiến anh đánh mất lý trí và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để "trả thù." Trong cơn cuồng nộ, anh tự nhốt mình vào vòng luẩn quẩn của oán hận, đánh mất cả bản thân, quên mất rằng, thứ anh cần lúc này là ở bên con, chứ không phải chạy theo con số 180 độ quay ngược của cảm xúc.