Sau khi mùa đầu tiên của 30 Rock nhận được phản hồi khá trái chiều, 30 Rock (Phần 2) bắt đầu kéo được lượng khán giả ổn định hơn hẳn, thậm chí được giới phê bình khen ngợi nhiệt tình, lọt vào danh sách đề cử Emmy sớm. Nhưng cái giá của sự thành công là áp lực đè nặng lên toàn bộ đội ngũ làm chương trình TGS with Tracy Jordan. Jack, với tư cách Phó chủ tịch phụ trách truyền hình bờ Đông và lò vi sóng của NBC, giờ phải báo cáo trực tiếp với mấy ông sếp lớn ở trụ sở, họ đòi rating cao hơn mỗi tuần, doanh thu quảng cáo dày hơn, còn dàn diễn viên thì cứ mỗi ngày lại nảy sinh thêm yêu sách: Tracy Jordan đòi tăng cát-xê gấp đôi, đòi có hẳn một đoàn vệ sĩ riêng và một phòng trang điểm rộng bằng cả sân bóng; Jenna thì nhờ được vài tờ tabloid chụp ảnh đi chơi mà bắt đầu ngôi sao hóa, đòi viết kịch bản riêng cho mình, khiến cả phòng biên kịch hỗn loạn như cái chợ. Liz là showrunner, ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo dập lửa từ sáng đến tối, áp lực đè nặng gấp đôi so với mùa một. Giữa cái hỗn loạn công việc đó, Liz chỉ khao khát tìm một chút ổn định trong chuyện tình cảm, đỡ phải về nhà một mình ăn kem hộp to ngồi xem lại mấy bộ phim hài cũ. Nhưng mọi cố gắng của cô đều thất bại thảm hại. Cô tưởng mình đã tìm được bến đỗ yên ổn với Floyd – anh chàng luật sư dễ thương, hiểu chuyện, chấp nhận được lịch làm việc điên rồ của cô – ấy vậy mà Floyd lại được công ty điều chuyển sang Cleveland, chia tay cô thẳng thừng vì không muốn yêu xa. Rồi còn mấy mối tình thử nghiệm khác: gã trai cô gặp ở phòng gym thì hóa ra đã có vợ, gã khác thì tin chắc chính phủ dùng TGS để điều khiển tâm trí người dân, gã khác lại sợ hãi trước bộ sưu tập 40 chiếc áo len be cùng loại của cô. Đến cuối mùa, Liz vẫn ngồi trong căn hộ lộn xộn của mình, tự hỏi chẳng lẽ mình sinh ra là để sống chung với mấy con mèo hoang và đống thiệp Giáng sinh chưa mở từ năm ngoái. Còn Jack, 30 Rock (Phần 2) mới bóc trần được lý do tại sao anh ta lại ám ảnh với thành công đến thế. Khán giả được gặp bà mẹ của Jack, Margaret Donaghy – một bà quyền quý cứng rắn do Elaine Stritch thủ vai, chưa từng một lần khen ngợi con trai mình dù anh đã leo lên chức vụ cao ngất ở NBC. Gia đình Donaghy là dòng họ quyền lực cũ, coi trọng địa vị, quyền lực hơn bất cứ thứ gì, ngay cả tình cảm gia đình cũng xếp sau tiền bạc. Những đoạn hồi tưởng thời thơ ấu của Jack cho thấy bố anh bỏ đi từ sớm, mẹ bắt anh mặc vest đi học tiểu học, ép anh phải đàm phán tiền tiêu vặt như một thương vụ kinh doanh. Cả đời Jack cố gắng leo lên đỉnh cao chỉ để mong bà mẹ lạnh lùng đó nói một câu khen, ấy vậy mà bà ấy vẫn còn hay gọi nhầm tên anh thành "Jackie" hay "John". Cả cái gia đình quyền lực đó cứ ép anh phải từ bỏ NBC để về quản lý cơ nghiệp gia đình, khiến Jack rơi vào khủng hoảng chưa từng có. Chính những biến cố cá nhân này khiến mối quan hệ giữa Liz và Jack thay đổi hẳn so với mùa một. Hồi mùa đầu, hai người toàn cãi nhau chan chát: Liz coi Jack là cái máy vô hồn chỉ biết tiền, Jack coi Liz là đứa vô kỷ luật không hiểu gì về thực tế. Nhưng sang 30 Rock (Phần 2), họ bắt đầu thấu hiểu và hỗ trợ nhau. Khi Liz buồn bã vì Floyd chia tay, Jack không chế nhạo cô như mọi khi, mà rủ cô đi uống scotch, đưa ra lời khuyên kiểu doanh nhân: "Tình yêu cũng giống như sáp nhập công ty, phải thẩm định kỹ trước khi xuống tiền". Khi Jack bị gia đình ép từ chức, Liz là người khuyên anh đừng sống theo kỳ vọng của người khác, nhắc anh nhớ rằng anh yêu công việc ở NBC, yêu cái hỗn loạn của TGS. Trong các cuộc họp với ban lãnh đạo, Jack bắt đầu đứng ra bảo vệ tầm nhìn sáng tạo của Liz, còn Liz cũng giúp Jack xử lý mấy vụ chính trị văn phòng hóc búa. Không phải là họ thành bạn thân ngay lập tức, vẫn có lúc cãi vã, vẫn có lúc Jack gọi Liz là "cô gái tóc đỏ vô dụng", Liz gọi Jack là "gã tư bản độc ác", nhưng rõ ràng đã có sự tôn trọng lẫn nhau từ đây, đặt nền móng cho mối quan hệ cộng sự thân thiết suốt mấy mùa sau.