HỒ SƠ NAM BỘ Thủy Quỷ Vọng Hương --- Năm thứ bảy Dân Quốc, mùa thu. Biển Nam Dương vốn nổi tiếng là vùng nước chết — không phì vì không có cá, mà vì có quá nhiều thứ chìm dưới đáy mà con người không dám đề cập. Gió thổi mù mịt từ phía đông nam, mang theo mùi ngai ngái của rong rêu và một thứ gì đó xoxoạc hơn, như thể bản thân đại dương đang thở ra hơi cuối cùng. Vụ án xảy ra ở một ngôi chùa cổ mọc trên vách đá ngay mép biển, nơi người dân địa phương gọi bằng một cái tên kỳ lạ: Vọng Hương Tự. Chùa không có sư, không có tượng Phật, chỉ có một bàn thờ bằng đá tối màu, trên đó khắc những dòng chữ mà không ai đọc nổi. Người dân nơi đây tin rằng, mỗi khi mặt biển lặng sóng bất thường, có thứ gì đó đang từ dưới nước trỗi dậy — và thứ đó cần được cúng tế. Và đêm đó, sóng đúng lặng. --- Trương Hải Diêm nhận được mệnh lệnh từ Cục Lưu trữ Phía Nam vào lúc nửa đêm. Anh ngồi trong căn phòng trọ tồi tàn ở Hạ Môn, trước mặt là một phong thư niêm phong bằng sáp đỏ — màu sáp chỉ dùng cho những vụ án được phân loại là "không thể giải thích". Cục Lưu trữ Phía Nam không phải một cơ quan chính thức. Nó tồn tại trong bóng tối của chính phủ Dân Quốc, một đơn vị chuyên điều tra những sự kiện mà khoa học đương đại không thể đặt tên. Và người điều hành nó — hay chính xác hơn, người duy nhất còn sống sót trong dòng dõi chủ nhân — chính là gia tộc họ Trương. Họ Trương không phải gia tộc bình thường. Từ thời nhà Thanh, họ đã canh giữ những bí mật mà triều đình muốn chôn vùi. Đến thời Dân Quốc, khi mọi thứ rối ren và không ai còn thờ gì nữa, họ Trương vẫn tiếp tục sống trong thế giới ngầm — nơi những thứ cổ xưa vẫn còn hồn, và cái chết không phải là điểm kết thúc. Hải Diêm mở phong thư. Bên trong chỉ có một dòng: "Vọng Hương Tự. Ba người chết. Không có thân thể. Có mùi hoa." Anh nhìn dòng chữ đó rất lâu, rồi đốt nó. --- Hải Diêm gặp Hải Hà ở bến cảng sáng hôm sau. Hải Hà là em họ — hay đúng hơn, là người anh coi như em dù hai người chưa từng gặp nhau trước đó. Họ Trương ở hải ngoại đã mỏng manh đến mức mỗi người còn sống đều là một mảnh ghép quý giá của câu chuyện gia tộc. Hải Hà trẻ hơn Hải Diêm ba tuổi, gầy gò, có đôi mắt sáng bất thường như thể anh nhìn thấy thứ gì đó mà người thường không thấy. "Anh biết về Vọng Hương Tự chưa?" Hải Diêm hỏi. Hải Hà gật đầu. "Nghe qua. Người ta nói chùa đó không phải chùa. Là cửa." "Cửa?" "Cửa dẫn xuống." Hải Hà nói bằng giọng bằng phẳng, như thể đang nói về thời tiết. "Dưới đáy biển Nam Dương có một thành phố cổ. Không phải của người. Người ta gọi nó là Thành Quỷ. Và mỗi một trăm năm, cửa sẽ mở." Hải Diêm im lặng một lúc. "Và lần này?" "Lần này nó mở sớm hơn hai mươi năm." --- Hai người lên tàu đến Nam Dương ngày hôm đó. Hành trình kéo dài bảy ngày. Trên biển, Hải Diêm bắt đầu hiểu tại sao gia tộc họ Trương lại sợ hãi đến mức phải lập ra một cơ quan chỉ để đối phó với những thứ này. Vì trên vùng biển này, quy luật bình thường không còn tồn tại. Sóng biển đi ngược chiều. Mặt nước đêm phát sáng màu xanh lục. Và vào đêm thứ ba, Hải Diêm nghe thấy tiếng hát — tiếng hát của phụ nữ, vang vọng từ dưới đáy biển, trong một ngôn ngữ mà anh không biết nhưng lại hiểu. Nó nói: "Hãy trở về. Hãy trở về. Hãy trở về." Hải Hà ngồi trên boong tàu, mắt nhìn xuống mặt nước. Anh không hề sợ. Điều đó khiến Hải Diêm lo lắng hơn cả tiếng hát. --- Khi họ đến Vọng Hương Tự, chuyện tồi tệ hơn cả tưởng tượng đã chờ đợi. Ba người chết — nhưng không có thân thể. Chỉ có quần áo của họ, xếp gọn gàng trên bậc thềm chùa, và một lớp bùn đen dày cộp phủ kín sàn nhà. Mùi hoa — mà Hải Diêm đọc trong phong thư — thực sự tồn tại. Nó nồng nặc, ngọt ngào đến buồn nôn, như mùi hoa sứ đang nở rộ trong một nghĩa trang. Nhưng điều khiến Hải Diêm sững sờ không phải là bùn đen hay mùi hoa. Mà là những dấu chân. Hàng chục dấu chân, to bằng chân người nhưng có móng vuốt, in trên bùn đen, dẫn từ chùa ra biển — và quay trở lại. Nhưng lần quay trở lại, dấu chân đó nhiều hơn. Như thể thứ gì đó đã bước ra từ biển, đi vào chùa, rồi lại trở xuống — và mỗi lần như vậy, nó mang theo thêm một thứ gì đó. Hải Hà cúi xuống, dùng tay chạm vào bùn đen. Ngay lập tức, anh rụt tay lại. "Nó ấm," anh nói. "Bùn này ấm. Và nó đang nhịp." "Nhịp?" "Như tim đập." --- Đêm đó, Hải Diêm tìm ra manh mối đầu tiên. Trong tàng hình của chùa, sau bàn thờ đá, có một cánh cửa bí mật dẫn xuống lòng đất. Bên dưới là một hầm ngục cổ xưa, tường đá khắc đầy những hình ảnh kỳ dị — những sinh vật dạng người nhưng có đuôi cá, đang quỳ lạy trước một thứ gì đó khổng lồ nằm dưới đáy biển. Và ở giữa hầm ngục, có một cuộn giấy bản đồ. Bản đồ cho thấy một mạng lưới các "cửa" dưới đáy biển Nam Dương — không chỉ Vọng Hương Tự, mà còn hàng chục điểm khác, trải dài từ bờ biển phía nam đến các đảo nhỏ xa xôi. Mỗi cửa được đánh dấu bằng một biểu tượng khác nhau. Và ở trung tâm bản đồ, có một dòng chữ viết bằng thứ ngôn ngữ mà Hải Diêm không đọc được — nhưng Hải Hà đọc được. "Khi mọi cửa mở cùng lúc, Thành Quỷ sẽ trỗi dậy. Và những người canh giữ cửa sẽ trở thành chủ nhân mới." "Người canh giữ cửa..." Hải Diêm lẩm bẩm. "Ý em là..." "Họ Trương," Hải Hà nói. "Gia tộc chúng ta không phải người điều tra những thứ này. Gia tộc chúng ta là người giữ chúng. Từ đời này sang đời khác. Chúng ta không chọn sống trong bóng tối vì muốn. Mà vì nếu không ai giữ cửa, nó sẽ trỗi dậy." Hải Diêm cảm thấy cả lạnh từ trong xương. Cả cuộc đời anh — những năm tháng sống trong phòng trọ tồi tàn, những mệnh lệnh bí ẩn, những vụ án không thể giải thích — tất cả chỉ là một phần của số phận mà gia tộc đã gánh vác từ hàng trăm năm trước. "Nhưng ai lại muốn mở cửa?" anh hỏi. Hải Hà không trả lời. Thay vào đó, anh chỉ về phía bức tường phía sau, nơi có một hình ảnh khắc khác — một người đàn ông mặc quân phục Dân Quốc, đứng trước cánh cửa, tay cầm một thứ gì đó phát sáng. Và dưới hình ảnh đó, có một dòng chữ mới, viết bằng thứ mực đỏ đã phai gần hết: "Hắn đã tìm ra cách. Hắn sẽ mở tất cả cửa. Và hắn sẽ dùng chính máu của họ Trương làm chìa khóa." --- Rồi âm mưu bắt đầu rõ ràng. Không phải ngẫu nhiên mà vụ án xảy ra ngay lúc này. Không phải ngẫu nhiên mà ba người chết mà không có thân thể. Và không phải ngẫu nhiên mà Hải Diêm và Hải Hà — hai thành viên cuối cùng của họ Trương ở hải ngoại — lại được cử đến cùng một lúc. Có ai đó đang săn họ. Không phải săn để giết. Mà săn để dùng. Máu của họ Trương là chìa khóa. Và ai đó muốn mở tất cả cửa dưới đáy biển Nam Dương, để Thành Quỷ trỗi dậy, để hắn có được sức mạnh mà gia tộc này đã ngăn chặn suốt hàng trăm năm. Hải Diêm và Hải Hà bắt đầu bị truy đuổi. Không phải bởi người thường. Mà bởi những thứ mà bản đồ gọi là "Người Biển" — những sinh vật đã từng là con người, nhưng đã sống dưới đáy biển quá lâu, đã quên mất mình là ai, và giờ chỉ còn lại bản năng tuân lệnh người mở cửa. Họ trốn trên một con tàu nhỏ, men theo bờ biển phía nam, cố gắng tìm đường trở về Hạ Môn. Nhưng Người Biển đến từ mọi hướng — trên cạn, dưới nước, thậm chí trong gió. Chúng không nói được, nhưng phát ra âm thanh như tiếng hát mà Hải Diêm từng nghe trên biển — và âm thanh đó khiến người nghe muốn bước xuống nước, muốn gia nhập chúng. --- Đêm cuối cùng trên biển, tàu của họ bị vây. Hàng chục Người Biển bò lên tàu, đôi mắt trắng dã, da phủ vảy cá, miệng phát ra âm thanh rùng rợn. Hải Diêm chiến đấu bằng một con dao găm cổ mà gia tộc truyền lại — lưỡi dao khắc những ký tự có thể gây đau cho những thứ không còn là người. Nhưng chúng quá nhiều. Hải Hà đứng ở đuôi tàu, nhìn Hải Diêm. "Anh Diêm," anh nói, giọng bình tĩnh đến lạ lùng. "Chuyến tàu Nam An sẽ đến trong nửa giờ. Nó đi thẳng về Hạ Môn." "Em đi cùng—" "Không." Hải Hà lắc đầu. "Em sẽ ở lại. Em sẽ giữ chân chúng." "Em sẽ chết—" "Em biết." Hải Hà mỉm cười — lần đầu tiên Hải Diêm thấy anh cười. "Nhưng anh phải sống. Anh phải về Hạ Môn. Anh phải nói với những người còn lại — nếu còn có người — rằng cửa đang mở. Và khi tất cả cửa mở, chỉ còn một cách đóng chúng lại." "Cách nào?" Hải Hà lấy từ trong áo ra một vật thể nhỏ — một mảnh ngọc bích cổ, trong suốt, bên trong có thứ gì đó đang phát sáng như sao. "Máu của họ Trương," anh nói. "Máu chính là chìa khóa. Nhưng cũng là khóa. Một người Trương phải tự nguyện đổ máu tại nơi tất cả cửa giao nhau. Chỉ như vậy Thành Quỷ mới có thể bị phong ấn lại." "Vậy em—" "Em sẽ không làm điều đó ở đây. Em chỉ cần cho anh thời gian." Hải Hà bước ra khỏi tàu, đứng trên mặt biển — và thật kỳ diệu, anh không chìm. Người Biển dừng lại, quay về phía anh, như thể bị thu hút bởi thứ gì đó từ cơ thể Hải Hà. Hải Hà bắt đầu nói — không phải bằng ngôn ngữ loài người, mà bằng thứ ngôn ngữ cổ mà gia tộc họ Trương đã giữ lại qua nhiều thế hệ. Những từ ngữ đó mang theo sức mạnh, và Người Biển bắt đầu lùi lại, rồi chìm xuống nước, rồi biến mất. Nhưng Hải Hà cũng bắt đầu đổ máu — từ mắt, từ mũi, từ tai. Mỗi từ ngữ đều đánh đổi bằng một phần sự sống. Hải Diêm nhìn từ xa, nắm chặt tay, trong khi chuyến tàu Nam An xuất hiện ở chân trời. --- Hải Diêm lên tàu Nam An. Anh không quay lại. Không thể quay lại. Vì nếu quay lại, anh sẽ không bước tiếp — và nếu không bước tiếp, tất cả sẽ vô nghĩa. Chuyến tàu Nam An chạy trên mặt biển đêm, và Hải Diêm đứng trên boong, gió biển thổi tung áo. Anh nghĩ về Hải Hà — người em họ mà anh chỉ mới gặp được vài ngày, nhưng đã hy sinh thân mình như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời. Anh nghĩ về gia tộc họ Trương — những người đã sống trong bóng tối suốt hàng trăm năm, không ai biết, không ai cảm ơn, và giờ đây gần như đã tàn lụi. Và anh nghĩ về bản đồ trong túi áo — mạng lưới các cửa dưới đáy biển, và kẻ nào đó đang cố mở tất cả chúng. Chuyến hải trình đầy sóng gió này mới chỉ là khởi đầu. --- Khi chân Hải Diêm chạm đất Hạ Môn, anh không phải là người như lên tàu. Anh mang theo bản đồ. Mang theo mảnh ngọc bích. Mang theo lời truyền dắt của Hải Hà. Và mang theo sự thật rằng kẻ thù không chỉ đang săn lùng họ Trương — mà đã có mặt ngay trong Hạ Môn từ lâu. Chàng kế toán trẻ ngây thơ nhưng kiên định — một người vô tình bước vào cuộc chiến khi chỉ muốn sống yên bình — bắt đầu nhận ra rằng cuộc sống của anh không bao giờ thuộc về chính mình. Người thân thập niên chưa gặp xuất hiện, mang theo bí mật mà anh không muốn biết. Và tên quân phiệt quyền lực — kẻ đứng sau mọi âm mưu, kẻ muốn mở cửa bằng mọi giá — đang chờ đợi ngay trước mặt anh, mỉm cười, nói những lời bạn hữu, trong khi tay phải giấu sau lưng một con dao găm tẩm độc. Hạ Môn không phải nơi anh tìm kiếm sự an toàn. Hạ Môn là chiến trường. Và số phận thực sự của hai chàng trai — một người đã chìm xuống biển Nam Dương, một người đang bước vào bóng tối của Hạ Môn — mới chỉ bắt đầu thay đổi. --- Hồ Sơ Nam Bộ — Tập Thủy Quỷ Vọng Hương "Có những thứ không nên bị đánh thức. Có những cánh cửa không nên bị mở. Và có những gia tộc, dù chỉ còn hai người, vẫn đứng giữa thế giới loài người và đại dương đen — không phải vì họ muốn, mà vì không ai khác làm được." --- HẾT TẬP 1