30 Rock (Phần 5) mang lại một cú lắt léo thú vị cho series hài kịch nổi tiếng này: sau 4 mùa toàn những trò hề hỗn loạn trên phim trường TGS, mấy nhân vật chính bắt đầu bước ra khỏi cái bong bóng công việc để đối diện với những câu hỏi đời người thật sự, mà vẫn giữ nguyên cái chất châm biếm sắc lẹm vốn là thương hiệu của show. Điển hình nhất là Liz Lemon. Suốt từ mùa 1, Liz sống như thể TGS là toàn bộ thế giới của mình: bỏ bữa, hủy hẹn hò, thậm chí ngủ dưới bàn làm việc chỉ để đảm bảo chương trình lên sóng đúng giờ. Nhưng sang Phần 5, cô bắt đầu trưởng thành hơn hẳn. Cú hích lớn nhất chắc chắn là cái mốc 40 tuổi mà cô cố lờ đi suốt nửa đầu mùa, cộng với mối quan hệ nghiêm túc với Carol – chàng phi công cơ thương mại do Matt Damon thủ vai. Lần đầu tiên Liz suy nghĩ nghiêm túc về tương lai thay vì chỉ sống theo công việc: cô bắt đầu tự hỏi liệu mình có muốn dành cả đời chỉ để viết kịch bản cho những tiểu phẩm hài, hay cô muốn có gia đình, có con cái, có một cuộc sống riêng bên ngoài phim trường 30 Rock. Có những tập phim ghi lại cảnh cô cố gắng cân bằng giữa việc chuẩn bị cho lễ trao giải thưởng Carol Burnett mà cô mơ ước bấy lâu, với việc giữ lửa cho mối quan hệ với Carol, dù hai người thường xuyên bị lịch trình công việc kéo ngược chiều. Cô thậm chí còn nhận ra rằng cái danh hiệu "nhà văn lỗi lạc" mà cô theo đuổi suốt bao năm, thực ra chỉ là cái lá chắn để cô không phải đối diện với nỗi sợ cô đơn. Bên kia hành lang văn phòng, Jack Donaghy cũng đang trải qua giai đoạn tồi tệ nhất kể từ khi xuất hiện trên show. Sau khi tập đoàn Kabletown mua lại NBC ở cuối mùa 4, Jack từ vị thế "ông trùm" của đài truyền hình giờ chỉ là một viên chức cấp trung trong cái đế chế kinh doanh đồ gia dụng và truyền thông khổng lồ. Anh đối diện khủng hoảng quyền lực và vị trí trong tập đoàn, lần đầu cảm thấy không kiểm soát được mọi thứ. Jack vốn nổi tiếng là người có kế hoạch 5 năm cho mọi tình huống, có thể dùng một câu đùa mỉa mai và một thỏa thuận ngầm để giải quyết mọi rắc rối, nhưng giờ anh phải báo cáo cho Hank Hooper – ông chủ của Kabletown vốn chẳng biết gì về làm truyền hình, chỉ quan tâm đến việc bán được bao nhiêu lò vi sóng. Anh cố gắng đẩy mạnh tích hợp sản phẩm vào TGS, cố gắng ra mắt dòng lò vi sóng thương hiệu riêng, nhưng tất cả đều thất bại hoặc biến thành những trò cười nhạt nhẽo. Có một cảnh đáng nhớ khi Jack thú nhận với Liz rằng anh không biết bước tiếp theo mình phải làm gì, điều mà suốt 4 mùa trước chưa từng xảy ra với một người đàn ông luôn tự tin rằng mình nắm giữ mọi quyền lực trong lòng bàn tay. Ngay cả mối quan hệ với Avery Jessup – người tình cũ vừa trở về sau khi bị bắt cóc ở mùa trước – cũng bị anh bỏ bê vì mải mê với những chính trị công ty vô nghĩa. Chính cái sự bế tắc của hai nhân vật chính này khiến 30 Rock (Phần 5) châm biếm mạnh mẽ hơn về doanh nghiệp và tham vọng. Trước đây, show thường mỉa mai những cái ngớ ngẩn nhỏ của ngành truyền hình, nhưng giờ nó nhắm thẳng vào cái văn hóa tập đoàn vô hồn: những vụ sáp nhập làm mất đi linh hồn của các đài truyền hình, những chỉ số lợi nhuận vô nghĩa thay thế cho chất lượng nội dung, những tham vọng leo lên đỉnh quyền lực nhưng thực chất chỉ là làm con rối cho những ông chủ còn ngu ngốc hơn. Jack là hiện thân cho tham vọng doanh nghiệp: anh leo lên cao bao nhiêu, càng thấy mình nhỏ bé bấy nhiêu trước cái bộ máy khổng lồ của Kabletown. Liz là hiện thân cho tham vọng nghề nghiệp: cô dành cả thanh xuân cho công việc, giờ mới nhận ra nó không thể lấp đầy những khoảng trống trong đời sống cá nhân. Những cái châm biếm trong Phần 5 không còn là những cú đùa nhanh thoáng qua, mà gắn chặt với số phận của nhân vật, khiến người xem vừa cười vừa thấy chua chát vì nó quá sát với thực tế công sở mà ai cũng từng trải qua.