Đó là một buổi chiều mưa bất chợt, những hạt mưa xối xả trên mặt tiền cũ kỹ của siêu thị. Oliver, một người đàn ông mang trong mình vẻ lạnh lùng và những mảnh ký ức không dễ hàn gắn, cùng lúc đó với Ciara – một người phụ nữ với nụ cười như tàn cuộc và đôi mắt chất chứa một nỗi cô độc sâu thẳm. Trong cái lạnh giữa không gian rộng, một tia sáng điện lóe lên từ những ánh mắt của họ. Không cần lời dịu dàng, không cần lời hứa, họ lao vào nhau như hai con sóng hung bạo, như thể muốn xóa tan đi toàn bộ thế giới chỉ còn hai người trong căn phòng tạm bợ đó. 56 ngày, một chặng đường ngắn ngủi nhưng lại chất chứa đầy những giây phút cuồng nhiệt, những cái ôm run rẩy và những lời thì thầm ám ảnh. Họ tạo nên một vũ trụ thu nhỏ, tách biệt hoàn toàn với mọi người, mọi ánh nhìn, mọi quá khứ. Thế rồi, một ngày nắng giả mạo sau cơn bão, cảnh sát gõ cửa căn phộ trống trơn nơi họ từng sống chung. Trong phòng bếp, trên mặt đất lạnh, một thi thể nữ bị cắt cực kỳ tàn bạo, bị sát hại bằng một phương pháp đầy bạo lực và hung tính. Không một dấu vân tay, nhưng tất cả các manh mối – một mảnh vải, một chiếc khăn, thậm chí cả thời điểm xảy ra vụ án – đều xoay quanh căn hộ ấy, xoay quanh hai con người từng sở hữu toàn bộ không gian đó. Cuộc điều tra không phải là việc tìm một kẻ xa lạ, mà là việc lần theo những bóng ma của chính quá khứ. Từng ký ức được đánh thức, từng lời nói dối được giật mình. Những mảnh ghép mà họ cố giấu – về cuộc đời trước đây, về những mối quan hệ đã chết, về những cơn giận dữ và sự trả thù – lần lượt hiện ra, tất cả đều có màu xám xịt và mùi máu tanh. Đạo diễn James Wan, với bản năng của một nghệ sĩ kinh dị tâm lý, không đơn thuần kể một vụ án. Ông dùng ống kính như một dụng cụ khoa học nhưng cũng như một cây bút vẽ, tách chia mảnh tình yêu nồng cháy thành từng khung hình chậm rãi, từng âm thanh háo hức. Mỗi nụ hôn trong phim lại có thể là manh mối. Mỗi cái ôm lại chứa đựng một phần bí mật. Chính trong sự giao thoa giữa những cảnh quay ngọt ngào và hình ảnh chết chóc, Wan tạo ra một mê cúng đầy ám ảnh: liệu Oliver và Ciara có thực sự là nạn nhân của một âm mưu, hay họ chính là những kẻ đang dựng nên bức tường ngăn cách giữa sự thật và ảo ảnh? Ranh giới giữa người yêu chân thành và kẻ sát nhân lạnh lùng, giữa sự bảo vệ mãnh liệt và sự phản bội tàn nhẫn, dường như chỉ cách nhau đúng bằng một con số: 56. Một con số không chỉ là độ dài của một mối tình, mà còn là khoảng thời gian từ khi bắt đầu cho đến khi tất cả sụp đổ – và khi câu hỏi cuối cùng được đặt ra, người xem sẽ phải tự hỏi: liệu có phải tình yêu đích thực nào đó cũng đầy những trò lừa dối, những bí mật được chôn sâu, và ranh giới mong manh giữa sự giàu có cảm xúc và sự điên rồ?