Hai đứa trẻ Asagiya Yukiya và Sakura Miku, gắn bó như hình với bóng từ những bậc đầu tiên của trường học, đã có một "bí mật" chỉ riêng hai đứa biết: trò "Aishiteru Game" – trò chơi "Anh yêu em/Em yêu anh". Không phải để chiến đấu, mà chỉ đơn giản là xem ai sẽ là người đầu tiên đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch trước tiếng nói "aishiteru" vang lên từ người bạn thân nhất. Những năm tháng tiểu học đó, trò chơi ấy trong sáng như nắng mai. Chúng cười đùa, trêu chọc nhau, ai "thua" trước chỉ là ôm bụng cười, rồi vui vẻ quay lại đời thường chẳng chút vướng bận. Đó là thứ gì đùa vui, không nặng nề, như một nghi thức của tình bạn thuần khiết. Thế nhưng, thời gian trôi như nước, rồi chẳng biết chốc lát nào, đôi bạn đã trưởng thành hơn, bước chân vào ngưỡng cửa cấp ba. Không gian lớp học, những buổi tan học rộn rã, và cả những giờ nghỉ trưa bên nhau dường như cũng thôi mang sắc thái hồn nhiên của thuở ấy. Trò "Aishiteru Game" vẫn được "khơi lại" những lúc tụ tập bạn bè, hoặc đôi khi chỉ là hai đứa thầm lặng với nhau trong góc sân bóng. Nhưng trong khoảnh khắc Yukiya nhìn Miku cười tươi với ánh nắng chiều chiếu vào mái tóc dài mềm mại, hoặc khi Muku cảm nhận được hơi ấm bàn tay vô tình chạm vào tay Yukiya khi đi qua cửa, một thứ gì đó lạ lùng đã len lỏi vào. Lần đầu tiên, khi Miku nói "Yukiya-kun, aishiteru" với nụ cười như thường lệ, Yukiya không thua. Cái ngưỡng đỏ ửng bình thường không đến. Thay vào đó, anh cảm thấy một cơn xao xuyến kỳ lạ đập thình thịch ngực, như có con sâu nào đang bò lởm chởm. Mũm mĩm má anh siết lại, nhưng sự thẹn thùng ấy không còn là sự ngượng ngùng trẻ con. Là nỗi bất an, là sự hoang mang. "Hắn... vì sao mình lại tim đập? Chỉ là trò chơi mà..." Anh lúng túng quay đi, cố lảng tránh ánh mắt nhìn thẳng của Miku. Ngược lại, khi lượt của Yukiya, từ "Miku, aishiteru" thoát ra khỏi cổ họng anh, anh chợt nhận thấy giọng mình trầm lạ, điệu bộ cuống quýt hơn hẳn. Miku ngơ ngác, không đỏ mặt, nhưng đôi mắt nàng sáng bừng một màu lạ, rồi nhanh chóng sụt giảm, chỉ chìm vào im lặng nặng nề. Ranh giới mong manh mà tưởng chừng dễ thấy giữa "giả vờ" và "thật lòng" giờ đây đã mờ đi hoàn toàn. Không còn là trò chơi đơn thuần. Nó trở thành một cơn bão cảm xúc dồn nập. Những câu nói "aishiteru" bây giờ là một ngọn lưỡi dao hai lưỡi. Chúng vừa là vũ khí để "chinh phục" đối phương trong trò chơi ngày trước, vừa là những mũi tên sắc nhọn vô tình đâm thẳng vào trái tim người nghe, người nói. Yukiya bắt đầu tự hỏi: "Mình đang thua vì nhạy cảm hơn? Hay vì... những cảm xúc đè nén kia thật sự đang trỗi dậy?" Miku thì bối rối hơn: "Nàng phản ứng thế vì cô bé bạn thân thời thơ ấu mà cô quen thuộc, hay vì... một cậu trai mà cô đang chú ý nhiều hơn bình thường?" Những cái ngón tay vô thức sờ môi khi nói câu đó, những lần cố gắng đọc suy nghĩ qua ánh mắt, những khoảnh khắc im lặng kéo dài sau mỗi trò chơi... tất cả đều vẽ nên một bức tranh cảm xúc hỗn độn. Ngay cả những chiến thắng trong trò chơi cũng mang một nỗi buồn khó hiểu. Yukiya nhặt được "vòng nguyệt quế" khi Miku chịu thua (mãn mãn đỏ bừng mặt và cúi gằm xuống), nhưng trong lòng anh không thấy vui. Anh chỉ thấy đau đớn, như thể mình vừa làm tổn thương một phần nào đó thật sự của Miku. Ngược lại, Muku gật gù "Thôi mình thua rồi" khi nhận thấy giọng Yukiya run nhẹ, nhưng trái tim như bị một sợi dây siết chặt. Chiến thắng đó đắng nghét. Cô thua? Hay cô đang thua trước chính sự rung động đang dâng trào trong lòng mình? Ai cũng cố lẩn tránh, cố phủ nhận, nhưng ánh mắt không thể dối góc. Sự ngượng nghịu không còn vì đỏ mặt, mà vì sợ hãi. Sợ hãi khi đối mặt với chính cảm xúc dịu dàng, mãnh liệt đang tuôn trào và phá vỡ mọi quy luật cũ, biến trò chơi vui vẻ thành một cuộc chơi cân não với vô số câu hỏi khó trả lời. Trò chơi "Aishiteru Game" giờ đây không còn là thứ để giải trí. Nó đã trở thành lời tự thú chưa nói thành lời, là cuộc xung đột nội tâm giữa ký ức hồn nhiên và hiện thực đang ập đến, buộc hai người bạn thân phải đối mặt với một sự thật không thể né tránh: Liệu họ thực sự dám khiến trò chơi này chấm dứt khi nó đã ăn sâu đến thế, hay sẽ mãi bị mắc kẹt trong vòng xoáy cảm xúc mơ hồ giữa giả và thật?