ÁNH SÁNG CỦA CÔ ẤY lặng lẽ xuyên qua màn đêm thành Hạc, dẫn lối cho Jiang Yuanyue bước vào địa ngục mang tên gia tộc họ Tăng. Từ khoảnh khắc chị gái cô biến mất không lời từ biệt, vỏ bọc sinh viên y bỗng chốc vỡ vụn. Mùi cồn sát khuẩn nhường chỗ cho hương trà mạn được pha tỉ mỉ mỗi sáng. Đôi tay từng nâng niu ống nghiệm giờ nhuộm đỏ vì những vết xước do lau chùi đồ cổ bằng gỗ mun trong dinh thự. Bóng ma quyền lực của Tăng gia hiện hình qua lớp màn che hoành tráng. Hàng đêm tiếng đàn tỳ bà gõ cửa phòng ngủ con hầu, hòa cùng tiếng rên rỉ đứt quãng từ cánh cửa chính diện. Nhị thiếu gia Tăng Triệu Minh – chủ nhân của đôi mắt sắc như dao mổ – luôn đến đúng lúc Jiang Yuanyue choàng tỉnh giấc vì ác mộng. "Cô sợ bóng tối?" Gã hỏi bằng thứ giọng bàng quan, tay nâng chiếc đèn lồng đỏ rực trước khi nó thành vật duy nhất xua đi giá lạnh nơi hầm rượu. Chính ở nơi tưởng để ủ rượu quý, Ánh Sáng Của Cô Ấy chạm phải thứ khiến tim đóng băng: chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy trên ngón tay đã tím đen của xác chị gái. Tiếng động lạch cạch vang lên khi cô lần theo hệ thống van xả thải kín mít – mùi formol chối tai xé toang vỏ bọc thanh tẩy Việt Cổ trà đạo Tăng gia tôn sùng. "Gia tộc này nuốt sống sinh mạng như cách họ nuốt trà…" Tăng Triệu Minh thốt lên giữa đêm đào tẩu, máu thấm đẫm ống tay áo khi cả hai phát hiện sự thật: ngài chủ nhân lưu giữ cả trăm mẫu nội tạng trong những bình thủy tinh, đằng sau lớp vỏ đại hiền giả xây bệnh viện từ thiện. Ánh Sáng Của Cô Ấy giờ là ngọn lửa thiêu rụi từng trang nhật ký nhuốm máu, nơi tên lão gia liệt kê tỉ mỉ từng "nguyên liệu quý" – bao gồm lá gan bị hoại tử của chính nhị thiếu gia. Khi tiếng còi cảnh sát rú lên trước cổng lớn, Jiang Yuanyue không buồn lau đi tàn tro cuối cùng của chứng cứ. Cô đứng lặng nhìn đoàn xe hộ tống phát lệnh bắt giữ, biết rõ Ánh Sáng CỦa Cô Ấy đã làm điều mà vạn bản án cũng không thể đạt được: buộc ma quỷ phải thất bại dưới ánh mặt trời.