Bộ phim Ba Chị Em (2007) khắc họa sâu sắc hành trình ba chị em ruột – Giang Lệ Nhã, Viêm Bái Hồ và Tô Phi – từ thuở thiếu thốn tình thương trong cô nhi viện đến những ngã rẽ đầy kịch tính khi trưởng thành. Cái nôi đầu đời tuy thiếu vắng hình bóng cha mẹ nhưng ngập tràn hơi ấm tình chị em. Ba đứa trẻ tựa vào nhau như cây non cùng hút chung dòng nhựa ngọt, xây đắp những ký ức tuổi thơ dẫu đơn sơ mà đủ đầy yêu thương. Thế rồi dòng đời cuốn mỗi người một hướng. Giang Lệ Nhã, chị cả luôn ôm trọn trách nhiệm của người chị thay mẹ, sớm nếm trải cay đắng để bảo vệ hai em. Sự từng trải khiến cô nhen nhóm lòng trắc ẫn, sẵn sàng hy sinh thân mình vì người khác, nhưng cũng chính điều ấy đẩy cô vào những quyết định mờ ám sau này. Viêm Bái Hồ, cô em giữa tưởng được sống trong nhung lụa khi bước vào gia đình giàu có, nào ngờ lại chôn chân trong lồng son cô độc. Tiền bạc không thể lấp đầy khoảng trống tình cảm, khiến trái tim non nớt của Bái Hồ dần bóp nghẹt bởi ghen tị và ích kỷ. Những kẽ hở trong tâm hồn đưa cô đến con đường tội lỗi – sẵn sàng chà đạp lên cả máu mủ để thỏa cơn khát công bằng ảo tưởng. Khác hẳn hai chị, Tô Phi – cô em út – chọn tin vào công lý như ngọn hải đăng dẫn lối. Làm luật sư với niềm tin sắt đá vào lẽ phải, cô luôn khắc khoải hành trình tìm lại người thân. Song khi ngày đoàn tụ đến, nó cũng là lúc những tấm màn sự thật rách toạc: người chị cả Lệ Nhã sẵn sàng trở thành tội phạm che giấu cho Bái Hồ; còn người chị giữa đã biến mình thành quái vật lạnh lùng vì hận thù. Tô Phi đứng trước thử thách khắc nghiệt nhất – lựa chọn giữa sự trong sạch của lương tâm nghề nghiệp hay gìn giữ tình thân đứt ruột. Cái kết của Ba Chị Em không đơn thuần là cuộc đối đầu giữa thiện và ác, mà là tiếng nấc nghẹn của những mảnh đời được nuôi dưỡng từ cùng một cội rễ yêu thương, nhưng bị bão đời bẻ gãy theo muôn vàn cách khác nhau. Phim như lời cảnh tỉnh về cách mỗi lựa chọn – dù xuất phát từ nỗi đau hay tình yêu – đều có thể biến con người thành nạn nhân hoặc hung thủ của chính số phận mình.