Thời Dân Quốc, thiên hạ loạn lạc, đời sống bần hàn đẩy đôi thầy trò Mã Văn Tài và Trương Tiểu Hầu vào cảnh tha phương cầu thực. Đất phương Nam xa lạ, kền kền tụ tập, hai người đành lót ổ trong những ngôi làng heo hút, mượn danh “chân nhân” luyện đan, trừ tà để kiếm vài đồng bạc lẻ. Kẻ ngây thơ thì tin, người tinh ý hoài nghi, lũ họ phải thay đổi chốn ăn chốn ở như chuột chạy qua phố. Khôn ba năm chẳng bằng dại một giờ, một lần thất thủ khiến cả hai mắc bẫy ở Bách Dạ Lâu – toà lâu đài hoang bị đồn là nơi tụ khí âm tà, chứa đầy bí ẩn chưa ai dám đụng đến. Vụ án mạng xảy ra như trời giáng. Xác một thương nhân giàu có nằm bẹp dí trong phòng khách Bách Dạ Lâu, cổ họng bị khoét thành lỗ hổng to như miệng chén, máu tươi loang ra thảm đỏ như một bức tranh kinh dị. Bọn họ vô tình bị chủ lầu gài thành mồi chài, tay còn dính vết máu từ lúc hấp tấp kiểm tra thi thể. Người làng đồn thổi: “Gã lang bạt mê tín dã man giết người cúng tế!”. Họ muốn trốn chạy, nhưng con đường duy nhất thông ra ngoài đã bị dân phu vây kín. Không còn lựa chọn, đôi thầy trò đành ở lại mê cung tử địa này, chấp nhận cuộc săn hung thủ như trò đùa mạo hiểm với quỷ thần. Bách Dạ Lâu chẳng hổ danh xui rủi. Đêm đầu tiên, gió lạnh gào rú qua khe cửa mục nát như tiếng khóc đàn bà. Đêm thứ hai, cả dẫy hành lang bỗng dội lên tiếng móng tay cào lê thê trên tường vôi. Đến đêm thứ ba, một bóng trắng len lỏi dọc lan can lầu tư, biến mất đúng nơi xảy ra án mạng. Những kẻ tò mò bám theo đều lần lượt mất tích, như bị lầu mọc nanh nuốt chửng. Lão Mã Văn Tài cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm ướt vạt áo thâm. Trương Tiểu Hầu thì đứng hình không nói nên lời – cảnh quái dị trước mắt khớp đến từng chi tiết trong giấc mơ ám ảnh anh suốt mười năm. Giấc mơ ấy lặp đi lặp lại tựa lời nguyền: Một đứa trẻ ngồi khóc dưới gốc cổ thụ trong sân lầu, sau lưng nó là mười chiếc quan tài đen bóng xếp hàng ngang. Hễ tiếng khóc vang lên, những ngón tay xám ngắt từ quan tài lại mấp máy xuyên qua nắp gỗ. Tỉnh dậy, anh luôn băn khoăn không hiểu nguồn cơn, cho đến tận bữa nọ, khi vô tình đào được thân cây khô gục dưới lớp gạch vỡ. Mười viên đá cuội nhuộm máu khô tập lại dưới gốc cây, hình dáng y hệt mười cỗ quan tài trong mộng... Càng truy tìm, mảnh ghép càng khít vào nhau. Bóng ma quá khứ tựa mạng nhện giăng kín lầu, mà kẻ giật dây có lẽ chưa từng rời khỏi nơi này. Họ buộc phải liều: Hoặc là lật tẩy chân tướng, hoặc làm nạn nhân tiếp theo bị nhấn chìm trong mê cung huyết án.