Bản Năng Người Mẹ (Phần 1) Kỳ nghỉ được mong đợi bấy lâu của Orna cuối cùng cũng gõ cửa. Hơn hai mươi năm năm tháng, trong vai trò một người mẹ đơn thân chăm chút cho Gali, bà gần như quên đi ý nghĩa của một kỳ thực sự dành riêng cho mình và cô con gái út. Gali, giờ đây 25 tuổi, một thiếu nữ trưởng thành với nụ cười rạng rỡ và trái tim biết rung động, đã rủ bà đi Moscow – thành phố ánh sáng và nguyện mơ mà họ cùng say mê từ những trang sách. Niềm vui như bùng lên trong tâm hồn Orna khi những kế hoạch nhỏ nhặt được vạch ra: lang thăm Quảng trường Đỏ dạo buổi sớm, thưởng thức bánh ngọt ngào trong một quán cafe quaint đầy màu sắc, và tận hưởng từng khoảnh khắc bên nhau, xa rời guồng quay thường nhật. Ban đầu, mọi thứ hoàn toàn như một giấc mơ đẹp. Bà nhìn Gali cười đùa, hạnh phúc toả sáng từ đôi mắt trong veo của con gái, bà cảm thấy lòng mình được ngập tràn một sự bình yên hiếm có, thứ mà bà đã dũng cảm tìm kiếm bao nhiêu năm. Nhưng ký ức đẹp đẽ ấy cứ thế mà vỡ tan nát như một ly thủy tinh rơi xuống nền đá lạnh. Một buổi chiều ấm áp, đang trên đường trở lại khách sạn sau chuyến tham quan một bảo tàng nghệ thuật tráng lệ, cảnh bất ngờ ập đến. Một bóng người cao lớn, đeo trang phục không rõ nguồn gốc, túm lấy Gali từ phía sau, chế ngự con gái bà trong gang tấc. Tiếng la thất thanh của người đàn ông, tiếng nguyền rủa, rồi tiếng Gali kêu lên trong hoảng hốt và đau đớn: "Mẹ! Mẹ cứu con!" – tất cả như một cơn địa chấn giáng thẳng vào chân lý mà Orna đang đắm mình. Lao tới như một cơn lốc lấy lại đứa con bị cuốn đi, bàn tay bà – bàn tay từng nắm bút,làm việc, chăm sóc – giờ đây siết chặt lấy cánh tay kẻ lạ với một sức mạnh kinh dị. Bà gào lên bằng mọi tiếng kêu trong cổ họng, dùng hết sức lực để kéo Gali ra khỏi cái ôm chặt chết chóc của sự nghi ngờ. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một cảnh sát khác đã áp sát, hất bà ra một cách không thương hại. Lát cắt bánh ngọt màu hồng nhạt Gali vừa cầm trong tay rơi xuống nền tuyết bụi, tan nát ngay trước mắt bà. Hơn ba mươi năm vun đắp cho cuộc đời mình và con gái, với tất cả những hy sinh và nỗi lo âu dồn nén, giờ đây dường như chỉ vội vã tan biến để nhường chỗ cho một sự thật tàn khốc: Gali, đứa con gái bà nuôi khôn lớn bằng chính sự sống và trái tim mình, đang bị xốc xệ giữa những cánh cửa lạnh lẽo của một nhà tịnh tra ở Moscow, buộc tội… buôn lục ma túy. Những lời đồn thổi khủng khiếp vờn quanh tai bà, mỗi giai điệu đều như một nhát dao đâm thẳng vào niềm tin bà dành cho con gái. Nhưng Orna không chấp nhận. Không bao giờ. Trong cơn hỗn loạn và đau đớn không tả được, một thứ gì thức tỉnh trong bà – sâu sắc, nguyên thủy và quyết liệt hơn cả nỗi sợ hay tê dại. Đó là Bản Năng Người Mẹ. Nó không rõ ràng như một lời lẽ, không mờ nhạt như một nghi ngờ. Nó là một cơn cuồng phong trong huyết quản, một ánh mắt cắt xuyên màn đêm đen, một tiếng thề không lay chuyển dù phải đối mặt với cả địa ngục. Ngay từ những giờ đầu tiên sau vụ bắt giữ, khi còn đang vật lộn với cú sốc và trying desperately để hiểu mọi chuyện đang diễn ra như thế nào, bản năng đã trỗi dậy mạnh mẽ. Orna biết bà không thể ngồi yên, không thể trông chờ vào sự công minh của một hệ thống pháp luật xa lạ nơi tận cùng thế giới, đặc biệt khi con gái bà đang đối mặt với cáo buộc tử hình. Lòng mẹ vượt lên trên lý trí, gào thét yêu bà phải hành động. Bà bắt đầu tìm kiếm, không ngừng. Những người bạn Gali từng làm chung – có ai đáng ngờ không? Cảnh sát đã thẩm vấn ai trước khi đến với Gali? Orna dò xét từng góc phố quanh khách sạn, đôi mắt rách rưới lo lắng lia về phía trước, như thể cần rọi rọi cả bóng tối đi để tìm manh mối. Bà hỏi han lẩm bẩm với mọi người gặp trên đường – từ nhân viên khách sạn đến những người bán hàng tạm bợ – đôi khi đối lại với ánh nhìn nghi hoặc hoặc thờ ơ. Thế giới tội phạm đầy nguy hiểm mà bà đọc thấy trên báo, giờ đây không còn là những tin bài xa xôi, mà hiện ra rõ nét qua đôi mắt hoảng sợ của bà: những khuôn mặt lơ đãng dán những tờ giấy mời tham gia những cuộc gặp bí mật, những tiếng xì xào như đàn côn trùng trong đêm, những khu phố tối lược chìm trong mờ mịt nguy hiểm. Bà lạc giữa mê cung Moscow, không phải để giải trí, mà vì sinh mệnh của con gái. Bản năng người mẹ thôi thúc bà, biến bà thành một thám tử tếu, một nhà khoa học cố gắng phá vỡ một công thức phức tạp, một chiến binh lao thẳng vào vùng tối đáng sợ nhất. Bà biết rằng chỉ trong "bản năng" mà thôi mới có thể tìm thấy chìa khóa để mở cánh cửa ngăn cách con gái bà với sự thật – và với tự do. Đêm đầu tiên trong phòng khách sạn trống trải, Orna ôm chặt chiếc điện thoại, tay run rẩy lướt qua danh bạ, cố gắng gọi cho bất cứ ai có thể biết, có thể giúp, bất kỳ ai có mối liên hệ với con gái bà… Hay bất cứ ai có khả năng biết ai là kẻ đang nhắm đến con gái bà. Bà không biết, bà chỉ biết bản năng mách bảo bà phải tin rằng con bà là nạn nhân, và bà phải làm mọi cách để chứng minh điều đó, ngay cả khi trong mắt thế giới, đặc biệt là thế giới lạnh lùng của pháp luật Moscow, bà chỉ là một người phụ nữ di xa vô danh, lạc giữa một cơn ác mộng không rõ ranh giới. Bản năng người mẹ, ngọn lửa duy nhất cháy bỏng trong đêm dài Moscow, thôi thúc bà phải đi tiếp, phải chiến đấu, không chỉ cho Gali, mà cho chính niềm tin vào cái thiêng liêng và bất diệt của tình mẫu tử ngay cả khi toàn thế giới quay lưng. Ngay cả khi trên lý thuyết, bà chỉ là một người mẹ bình thường đang đối mặt với nỗi hãi hùng nhất của đời người.