Banduan: Tù Nhân Giải phóng không phải là lời tắt ân xá trên một tờ giấy. Đối với Banduan, nó là hơi thở đầu tiên thực sự sau hai mươi năm, là nỗi sợ lẫn hy vọng trộn lẫn trong một khi hắn bước qua cổng trại giam, tay không, mắt dại vì ánh sáng quá mức. Tất cả mọi thứ – hơi thở, âm thanh, cảm giác – đều lạ lẫm và đầy đe dọa. Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩa duy nhất, một điểm sáng nhỏ bé trong bóng tối quá dài: Gặp con gái. Con bé giờ đây đã là một thiếu nữ, và hình ảnh cuối cùng hắn nhớ là một đứa trẻ ba tuổi cầm tay người mẹ, trước khi cuộc đời hắn tan nát. Hắn không biết rằng, để có thể chạm tới tương lai ấy, phải trả một cái giá bằng chính mạng sống của mình trong đêm đầu tiên của sự tự do. Băng đảng "Song Đao" đánh rơi một gói hàng quý giá trên địa bàn của cảnh sát hình sự quận 7. Một màn so găng căng thẳng, đe dọa giao người, nhưng phe cảnh sát không nhượng bộ. Trong khi đối phương – lính đánh thuê tàn bạo, đeo mặt nạ, tay mang vũ khí tự chế – nhận lệnh "đập tan bất cứ ai cản đường", một cảnh sát trẻ mới ra trường, gần như lạc người trong cơn bão của kẻ thù và mệnh lệnh, lùi vào một ngóc ngách tối, súng đã cạn đạn. Banduan chỉ đứng đó, ở phía cuối con hẻm, như một bóng ma từ quá khứ, mặc áo khoác cũ kỹ, tay đặt trong túi. Hắn đã không chạy. Hắn nhận ra sự vô dụng của việc bỏ chạy trong một trò chơi mà kẻ mạnh nhất ở khắp mọi nơi. Và khi ánh mắt hắn chạm phải ánh mắt sợ hãi của cảnh sát trẻ, một thứ gì đó – lương tâm? thói quen? hay đơn giản là sự ghê tởm trước sự bất lực – khiến hắn bước tới. Hắn không nói. Chỉ đứng sừng sững ngay trước người cảnh sát, lưng về phía băng đảng. "Ra khỏi đây, lão già." Một giọng từ phía sau mặt nạ, lạnh lùng. "Chuyện này không liên quan tới mày." Banduan vẫn đứng. Tay rút ra khỏi túi, không cầm vũ khí. Chỉ là hai bàn tay trần, đã từng thắt xích, đã từng đánh nhau để sống còn. "Nó liên quan tới tao đây," hắn nói, giọng khản đặc vì ít nói. "Mày đánh hắn, tao đứng đây." Cảnh binh trẻ há hốc miệng. "Ông… ông đừng…” "Im." Banduan không nhìn lại. Mắt hắn dán vào bóng tối phía trước, nơi ánh sáng đèn đường vỡ vụn, nơi những bóng người lỳ lợm đang tiến lại, lưỡi lê sáng loáng trong bóng tối. Hắn tính toán trong đầu: họ có bảy, tám người. Hắn chỉ một mình, già, mỏi, chưa được ăn uống đàng hoàng bao nhiêu ngày. Nhưng hắn có một thứ họ không có: thời gian. Hắn đã chờ hai mươi năm để được tự do. Một đêm, thoáng chốc, có thể xứng đáng để đánh đổi. Hắn không phải một người hùng. Hắn là một con thú trong rừng, và con thú sắp bị săn đuổi sẽ dùng móng vuốt cuối cùng. Hắn giữ nguyên tư thế, mình chặn ngang con hẻm. "Muốn qua đây?" hắn gọi lên, giọng đầy khinh miệt. "Thử lên trước một người xem." Kẻ đầu tiên xông tới, vung dao. Banduan né tránh, cúi người, một cú sườn mạnh mẽ dính vào xương sườn kẻ kia. Tiếng răng rắc vang lên trong đêm. Người đó gầm lên, súng trong tay văng ra. Banduan không dừng, chân quét ngang khiến người thứ hai ngã sập, và trong khoảng khắc tối sân, hắn nhảy lên, dùng khuỷu tay đập mạnh vào cổ kẻ thứ ba đang nhằm súng về phía mình. Máu. Mùi máu. Tiếng la hét. Tiếng súng nổ ngang nổ dọc nhưng không trúng. Tất cả chỉ diễn ra trong vài phút, một cuộc giằng co điên cuồng, bạo lực, và bất ngờ. Banduan bị một nhát dao cứa vào vai, một phát đạn lướt qua tay. Hắn cảm thấy đau, một thứ đau mơ hồ, xa lạ với cơ thể đã quen với những trận đòn trong tù. Nhưng hắn vẫn đứng. Một, hai… ba tên nữa gục. Những kẻ còn lại, hoảng loạn trước sự điên rồ, sự bất chấp cái chết của kẻ từ trại giam, lùi lại, chạy trốn vào bóng tối, bỏ lại gói hàng và đồng đội bị thương. Cảnh sát trẻ nằm dài trên đất, mắt trợn tròn, nhìn thây Banduan đẫm mồ hôi và máu, đứng như tượng giữa con hẻm đầy thi thể. Banduan quay lại, thở dốc, nhìn cảnh sát. "Mày… bình yên vô sự chứ?" Cảnh sát gật đầu, run rẩy. "Vâng… cảm ơn… ông là ai?" Banduan không trả lời. Hắn háo hức muốn chạy, chạy thật xa nơi này, chạy về phía người con gái nhỏ bé trong ký ức. Nhưng hắn nhận ra, bước chân đầu tiên trên con đường tự do này, định mệnh đã đóng dấu lên người hắn. Hắn, Banduan – cựu tù nhân, người sống sót qua một đêm bạo lực – bây giờ không chỉ là một người cha khao khát được đoàn tụ. Hắn là một nhân chứng. Một mối đe dọa sống còn đối với những kẻ đã thua cuộc trong trận đấu đêm qua. Hắn giúu cảnh sát đứng dậy, lần theo đường về đồn. Từ xa, đèn_xanh của cảnh sát đã đến, quét qua mặt hắn, qua vết máu trên áo, qua cái bóng dài và cô độc của một người vừa thoát chết. Có lẽ, cuộc gặp gỡ con gái sẽ phải chờ lâu hơn. Bởi tự do, đôi khi, đến trọn vẹn không phải bằng cánh cửa mở, mà bằng một món nợ máu và một bản án vô hình mà đêm đó đã in vào cát sự thật. Hắn biết, đêm mai và những đêm sau nữa, băng đảng "Song Đao" sẽ không để yên. Và lần này, cuộc đời hắn không còn chỉ là của riêng mình. Nó còn là lời thề bảo vệ, dai dẳng và không lời, cho một tương lai thong thả bắt đầu bằng một cái ôm đứa con gái mà hắn chưa bao giờ cầm tay.