Hai người phụ nữ lặng lẽ lục lại chiếc tủ gỗ đã mục dưới tầng hầm tối om. Không khí ngột ngạt mùi ẩm mốc khiến họ thở dốc, ánh đèn pin lập lòe rọi vào lớp bụi dày đặc bám trên chiếc hộp sắt gỉ. Bên trong lộ ra chồng băng VHS cũ kỹ bị vặn vẹo, vỏ nhựa nứt vỡ để lộ lớp băng từ đã phai màu. Trên nhãn dán mờ, nguệch ngoạc hàng chữ "Băng ghi âm triệu hồi - Miễn trách khi mở" viết bằng mực đỏ khô quánh như máu. Cô bạn gái nhỏ thử đút cuộn băng đầu tiên vào đầu chạy đời thập niên 90. Tiếng lách cách khô khốc phát ra từ máy khi cuộn băng quay chậm. Màn hình tuyết nhiễu hiện lên những hình người lờ mờ với cơ thể xoắn vặn như hàng trăm khớp xương bị bẻ gãy, tiếng rên rỉ lẫn trong tiếng rít chói tai. Chân dung một sinh vật không mặt khẽ nhấp nháy trên nền tiếng cười rền rĩ khiến hai người lạnh sống lưng. "Tắt máy đi!" – Người lớn tuổi hơn hét lên, tay thò vào ổ điện nhưng đột nhiên co giật ngã bật ra. Cả căn phòng bỗng dưng tối sầm, núp đâu đó là âm thanh vuốt móng kim loại cào trên tường gạch. Cảnh tượng trên màn hình vỡ ra thành bức tường trước mặt họ – cái bóng giống hệt sinh vật trong băng đang khom lưng trong góc tầng hầm. Những cuộn Băng ghi âm triệu hồi tiếp theo như mồi ăn thực thể đó mỗi khi được mở ra. Ngày thứ tư, các thước phim xuống cấp cả khi máy đã tắt nguồn. Thấp thoáng trong vũng nước, trên lớp gương nhà vệ sinh hay thậm chí in hằn trên da thịt họ khi họ ngủ – hình ảnh sinh vật méo mó như một lời nhắc nhở ám ảnh. Sau cái đêm cánh tay gầy đen nhẻm chui từ màn hình ôm lấy cổ người phụ nữ trẻ, họ hiểu tay bạn quá cố đã đúng khi dán cảnh báo. Giờ đây, tiếng xé băng từ phòng chứa đồ vang lên mỗi lúc một gần, và mỗi nhịp thở trong căn nhà đều mang hơi thở của thứ mệnh danh "người xem thứ ba" từ cuộn băng chết chóc.