Bầu trời sụp đổ (Phần 2) Sau khi Trái Đất sụp đổ dưới gót chân của lũ Skitters, không còn gì gọi là an toàn nữa. Tom Mason cùng những người sống sót buộc phải trở thành những con thú bị đuổi – ngày đêm lênh đênh trên những con đường hoang vắng, len lỏi qua các khu rừng rậm, ẩn náu trong những tòa nhà đổ nát, bất cứ đâu còn hơi thở của sự sống. Mỗi khi bình minh lên, họ lại hỏi nhau: "Hôm nay, mình đi đâu?" Không phải vì muốn phiêu lưu, mà vì ở lại một chỗ quá lâu đồng nghĩa với việc treo mình trên mồi nhử cho lũ ngoài hành tinh. Cái đói và cái lạnh không bao giờ buông tha. Người lớn phải chia nhau từng miếng thức ăn khô lẽo, còn bọn trẻ – những đứa chưa hiểu hết chuyện gì đang xảy ra – vẫn chạy nhảy quanh trại, cười đùa như thể đây chỉ là một buổi cắm trại mùa hè. Tom nhìn chúng mà lòng thắt lại. Anh không biết mình giấu chúng được bao lâu. Vũ khí thì luôn thiếu. Súng đạn ngày càng cạn, dao găm bị mẻ sau vài trận đánh, và những thứ tự chế – giáo gỗ, tên cháy – trở thành vũ khí chủ lực. Mỗi lần đối mặt với lính gác Skitters hay những con mechs sắt sì đe dọa, nhóm phải tính toán từng nước đi, bởi không có cơ hội thứ hai. Nhưng kẻ thù ngoài hành tinh chưa phải nỗi lo lớn nhất. Mâu thuẫn giữa những con người sống sót mới là thứ ngấm sâu vào xương tủy. Một số người muốn đầu hàng, chấp nhận làm nô lệ cho lũ Skitters chỉ để được sống. Một nhóm khác kiên quyết chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, kể cả khi phải trả giá bằng mạng người. Hai lập trường đó va đập nhau trong từng cuộc họp, từng câu nói nhỏ, thậm chí trong ánh mắt đầy nghi ngờ mỗi khi ai đó bước ra khỏi trại mà không quay về. Và rồi, cú sốc lớn nhất ập đến với Tom – Ben, cậu con trai út, bị Skitters bắt trong một cuộc tuần tra. Tom tìm thấy dấu vết máu trên đất, chiếc ba-lô rơi vãi, và tiếng bước chân của lính gác ngoài hành tinh vọng lại từ phía cánh rừng. Cậu bé đã bị cấy ký sinh – thứ con chip ghê rợn đâm sâu vào sống lưng, biến con người thành nô lệ tuyệt đối cho bầy quái vật. Tom ôm tấm ảnh của Ben trên tay, hai đấm tay xuống bàn đến bầm đỏ, nước mắt chảy xuống ròng ròng. Anh không biết con trai mình còn nhận ra mình nữa không. Giữa bão bùng ấy, Hal – con trai cả của Tom – bất ngờ lớn lên theo cách không ai mong đợi. Chàng trai từng vụng về ngày nào giờ cầm súng bắn Skitters không chớp mắt. Hal dẫn đầu những cuộc tấn công nhỏ, bảo vệ đội hình khi rút lui, và trở thành điểm tựa cho nhiều người trẻ tuổi khác trong nhóm. Tom nhìn con trai từ xa, vừa tự hào vừa đau lòng – vì chính anh hiểu rằng, mỗi ngày Hal ra chiến trường, khả năng hai cha con không bao giờ gặp lại càng cao thêm. Còn Weaver – vị chỉ huy cứng rắn, gương mặt sạm đen sướt mướt vì khói bụi – gánh trên vai trách nhiệm nặng hơn bất kỳ ai. Ông không phải người dễ gần. Nói thẳng thì đôi khi ông thô ráp đến mức mất nhân tính, ra lệnh mà không quan tâm cảm xúc ai. Nhưng đằng sau cái vỏ bọc cứng cáp ấy là một người đàn ông đã chứng kiến quá nhiều người chết, quá nhiều hy vọng tắt ngúm. Weaver biết rằng nếu ông sụp đổ, cả nhóm sẽ sụp đổ theo. Vậy nên ông cắn răng, đứng thẳng, hét to vào micro mỗi sáng mai để đám binh lính nhác nhằn thức dậy – dù đôi khi chính giọng nói ấy cũng run rẩy đến mức ông phải nuốt nước bọt xuống bao tử. Tình thế ngày một tuyệt vọng. Nhưng chính trong bóng tối bao la ấy, những tia lửa hy vọng vẫn rực lên – nhỏ bé, mong manh, nhưng đủ để nhóm bước tiếp. Bởi vì dừng lại, nghĩa là chết.