Bầu trời sụp đổ (Phần 3) Mảnh kim loại gỉ sét rơi khỏi cổ Ben với tiếng "cạch" nặng trịch, lăn xuống vũng bùn đen kịt. Cậu bé thở hổn hển, đôi mắt xanh mở to như chưa tin mình đã thoát ra được. Toàn thân Ben run rẩy không phải vì lạnh — mà vì cái thứ đó nằm trong cơ thể cậu suốt bao lâu nay, len lỏi vào từng bó cơ, bám rễ vào tủy sống, thì thầm những câu từ đâu vô hồn khiến cậu ngoan ngoãn làm theo mọi mệnh lệnh. Lúc đó, cả nhóm mới thực sự hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rei — người phụ trách y tế của đoàn — cầm mảnh thiết bị dưới ánh đèn dầu, miệng nghiến chặt. Bà xoay qua xoay lại, nét mặt chuyển từ lo lắng sang kinh hãi. "Không chỉ điều khiển," bà nói, giọng khàn đặc. "Cái này... nó đang tái cấu trúc tế bào thần kinh. Não bộ bọn trẻ bị chỉnh lại, như thể ai đó đang viết lại chương trình vận hành cơ thể từ bên trong." Tom bước tới, nắm lấy cổ tay Ben. Da cậu bé nóng bất thường, mạch đập nhanh hơn bình thường gấp đôi. Tom siết chặt hàm. Hắn không phải lần đầu đối mặt với người ngoài hành tinh, nhưng những gì hắn từng thấy trước đây — các cuộc tấn công, những con tàu đổ bộ, thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt — giờ bỗng trở thành chuyện nhỏ. Chuyện nhỏ vì tất cả những gì hắn từng nghĩ chỉ đơn giản là chiến tranh bây giờ lộ ra một tầng ý nghĩa đen tối hơn nhiều. "Chúng không đến đây để phá hủy," Tom nói chậm rãi, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong nhóm chiến binh. Ai cũng hiểu. Không ai nói thêm lời nào, nhưng ai cũng hiểu. Đêm đó, trại tạm dựng lên phía bắc dãy đồi bỏ hoang. Mọi người ngồi quanh đống lửa bập bùng, nhưng không ai cười. Tiếng gỗ lửa nổ lách tách vang lên xen lẫn tiếng khóc nhỏ của mấy đứa trẻ mới được giải cứu — chúng vẫn chưa tỉnh hẳn, mắt đờ đẫn, thỉnh thoảng giật mình vô cớ như thể vẫn đang nghe thấy thứ gì đó trong đầu. Miguel, tay súng già nhất trong đoàn, rót một ngụm rượu cay vào cổ rồi buông rượu xuống. "Tao từng đánh nhau với lũ ngoài hành tinh từ trước khi mày biết cầm súng đâu thằng Tom. Chúng ném bom, chúng bắn tia, chúng cho tàu rơi sập cả thành phố. Nhưng tao chưa bao giờ thấy chúng bỏ thời gian vào chuyện này." Ông chỉ về phía đám trẻ. "Biến đổi bọn nhỏ? Tại sao?" Không ai trả lời được. Rei giải thích thêm bằng giọng trầm: "Thiết bị ký sinh không ngẫu nhiên nhắm vào trẻ em. Não bộ bọn chúng đang phát triển — linh hoạt, dễ định hình lại. Cái thứ này lợi dụng chính điều đó. Nó không chỉ chiếm quyền điều khiển, nó đang dần thay đổi cách các tế bào thần kinh kết nối, thay đổi cả cấu trúc xương và cơ bắp dưới da. Bọn trẻ sẽ không còn là bọn trẻ của Trái Đất nữa." Im lặng bao trùm trại. Một chiến binh trẻ tên Kaoru — mới hai mươi tuổi, má vẫn phảng phất nét ngây thơ — nuốt nước bọt mạnh. "Ý cô是说... chúng đang biến bọn trẻ thành thứ gì?" Rei lắc đầu. "Tôi không biết chính xác. Nhưng tôi biết một điều: nếu cứ để yên, vài năm nữa, hàng triệu đứa trẻ trên toàn thế giới sẽ trở thành... thứ gì đó khác. Kế hoạch của chúng không tính theo tháng ngày. Chúng tính theo thế hệ." Tom đứng dậy, bước ra khỏi ánh lửa. Gió đêm lạnh buốt quất qua mặt, mùi đất ẩm và khói xộc vào mũi. Hắn ngước lên nhìn bầu trời — vẫn còn đầy vết nứt xanh biếc từ những lần bom plasma nổ dữ dội mấy ngày trước. Ánh sáng lạ lùng từ những vết nứt đó vẫn rải lên bề mặt Trái Đất như vết sẹo không bao giờ lành. Hắn nghĩ về những đứa trẻ ở khu trú địa gần đây — chúng cười đùa, chạy nhảy, vẽ tranh lên tường gạch đổ nát. Hắn từng thấy chúng chơi đùa dưới ánh nắng, tưởng mọi thứ đã ổn. Nhưng giờ hắn hiểu, ngay cả những nụ cười đó có thể đã bị điều khiển. Có thể cái thiết bị đã nằm trong cơ thể chúng từ lâu, từ trước khi cả nhóm đến, lặng lẽ ăn sâu vào từng thớ thịt, từng sợi dây thần kinh. Tom nắm chặt hai bên lan can gỗ cho đến khi ngón tay trắng bệch. "Nếu chúng muốn biến con cháu chúng ta thành binh lính — thành vũ khí sống — thì chúng ta không có quyền dừng lại," Tom nói quay lại, giọng hắn không hoa mỹ, chỉ đơn giản là lời của một người đàn ông đã thấy quá nhiều thứ bị cướp đi. "Không phải hôm nay, không phải đêm nay. Nhưng chúng ta phải chặn được." Nhiều người trong đoàn gật đầu. Không phải vì lạc quan. Mà vì tuyệt vọng — khi đã hiểu rõ kẻ thù đang nhắm vào điều gì, không còn đường nào khác ngoài phải đứng lên. Đêm đó, Tom thức trắng. Hắn ngồi bên khẩu súng cũ, nhìn lên bầu trời sụp đổ — nơi những vì sao đã biến mất thay bằng thứ ánh sáng bệnh态的人工翻译痕迹...让我修正一下最后部分。 让我重新整理最后几段,确保自然流畅: Tom ngồi đó, nhìn bầu trời — nơi những vì sao đã biến mất, thay vào đó là thứ ánh sáng bệnh hoạn từ những vết nứt trên tầng không khí. Và hắn nghĩ: đây mới chỉ là bắt đầu. Chúng ta chưa thấy gì cả.