Đêm mưa rả rích ở phố sau Shibuya, cái máy bán rượu tự động góc ngã ba vốn quen thuộc với mấy tay nghiện rượu giá rẻ bị đập nát bằng ống nước gỉ sét. Suzuki, gã đàn ông thất nghiệp 42 tuổi, quần áo ướt sũng, mắt đỏ ngầu vì rượu, vừa đập vừa gào thét: "Bộc Đạn sẽ đốt sạch cái thành phố mục nát này! Các người không ngăn được đâu!" Chỉ 10 phút sau, hắn bị tóm gọn, giam vào buồng giữ hình sự của đồn cảnh sát Shibuya. Lúc đó chẳng ai để ý đến mấy lời gào thét của hắn, cứ nghĩ là say rượu lảm nhảm. Nhưng buổi trưa hôm sau, đúng 14h14 phút, một tiếng nổ nhỏ vang lên ở tủ khóa ga Shinagawa. Cảnh sát chạy đến thì thấy tủ khóa màu nâu gần cổng soát vé cháy xém, bên trong là mảnh giấy viết nguệch ngoạc: "Bộc Đạn 1/5". Trùng hợp chưa? Đúng 3 tiếng trước đó, trong lúc bị thẩm vấn sơ bộ, Suzuki từng nhìn thẳng vào mặt viên cảnh sát gác đồn, lẩm bẩm: "Kiểm tra cái tủ khóa màu nâu gần cổng ga Shinagawa đi, 10 phút nữa nó nổ đấy, đừng mở nhé." Viên cảnh sát gác tưởng hắn nói nhảm, ghi sơ vào sổ, ai ngờ thật đúng hẹn. Chưa kịp hoàn hồn thì tối hôm đó, 19h02 phút, một tiếng nổ nữa vang lên ở thùng rác trước tiệm pachinko khu Ikebukuro. Lần này Suzuki lại nhắc trước: hắn dùng thìa nhọn khắc lên tường buồng giam hai dòng chữ: "Bộc Đạn 19h02 Ikebukuro" và "Còn 3 quả nữa". Cảnh sát bắt đầu toát mồ hôi, đưa hắn lên phòng thẩm vấn đặc biệt, giao cho thám tử kỳ cựu Kiyomiya và cấp dưới là Ruike phụ trách. Kiyomiya 58 tuổi, 30 năm trong ngành, má trái có vết sẹo dài do băng đảng yakuza chém hồi những năm 80, lúc nào cũng nhai kẹo bạc hà không rời miệng. Ông ghét mấy chuyện tâm linh, tâm thần, nhìn Suzuki với ánh mắt khinh khỉnh: "Mày là kẻ khủng bố, tự thú đi, còn khỏi chịu thêm tội." Suzuki không sợ, ngồi ngược ghế, cười toe toét: "Tôi biết mấy quả bom đó vì tôi có ngoại cảm. Bộc Đạn cho tôi thấy trước tất cả." Ruike, gã trẻ mới ra trường 2 năm, vốn tin vào mấy thuyết âm mưu, liền hỏi han nhiệt tình, khiến Kiyomiya càng thêm bực mình. Nhưng ngay khi Kiyomiya chuẩn bị gắt lên, Suzuki bỗng đổi giọng, đôi mắt trống rỗng nhìn vào góc tường: "Tôi nói dối đấy. Tôi không có ngoại cảm. Có người thôi miên tôi, khiến tôi quên hết mọi chuyện. Tôi chỉ thấy những mảnh hình chớp nháy khi nhắm mắt, chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ đếm ngược của Bộc Đạn thôi." Hắn ngập ngừng, rồi bất ngờ hỏi ngược: "Chào vợ ông, Kiyomiya-san, cơn viêm khớp của bà ấy hôm mưa thế nào?" Kiyomiya bỗng đứng hình, vì ông chưa từng nói với bất cứ ai về cơn đau khớp của vợ mình, kể cả đồng nghiệp. Từ đó Suzuki bắt đầu chơi trò đố mẹo. Hắn không nói thẳng vị trí quả bom tiếp theo, mà chỉ đưa ra những câu đố lòng vòng khiến Kiyomiya nổi điên. Lần đầu là: "Mái đỏ, cà phê lạnh, chú mèo ngủ trên bậc thềm mai không dậy nữa đâu." Ruike thức trắng đêm tra cứu, mới nhớ ra có tiệm tiện lợi khu Nakano mái đỏ, bán cà phê lạnh, chủ tiệm nuôi một chú mèo hoang hay ngủ trước cửa. Cảnh sát đến nơi kịp thời gian 10 phút, sơ tán hết dân, tìm thấy quả bom ống giấu sau thùng rác, trên có dán mảnh giấy "Bộc Đạn 3/5". Lần sau là đố về kho hàng khu Koto, rồi khu mua sắm Shinjuku, quả nào Suzuki cũng nói trước chính xác đến phút. Mọi chuyện dần dần dẫn về cái tên Hasebe – viên cảnh sát bị thất sủng đã tự sát 15 năm trước. Hasebe từng là cộng sự của Kiyomiya, hai người cùng điều tra đường dây cảnh sát nhận hối lộ bao che ma túy. Nhưng Kiyomiya bị bắn vào chân, nằm viện 3 tháng, ra thì thấy Hasebe đã bị tước huy hiệu, vu oan nhận hối lộ. Vợ bỏ, con gái bị bắt nạt, Hasebe nhảy cầu Rainbow Bridge tự tử năm 2009. Kiyomiya luôn tin Hasebe vô tội, nhưng không tìm được chứng cứ. Suzuki bỗng thốt lên: "Người rơi xuống cầu không tự nhảy. Ông ấy bị đẩy. Bộc Đạn có huy hiệu cũ của ông ấy." Ruike tra hồ sơ vụ án Hasebe, thấy hàng loạt trang bị xé rách, người phụ trách vụ đó năm xưa giờ đã là Phó Giám đốc Cảnh sát Thành phố. Còn Suzuki, hắn là em rể của Hasebe – chị gái Suzuki là vợ cũ của Hasebe, hai người mất liên lạc nhiều năm nay. Đến sáng thứ 5, Suzuki được phát hiện chết trong buồng giam, quá liều thuốc an thần giấu trong đế giày. Trong túi áo hắn có mảnh giấy nhắn: "Bộc Đạn 5/5. Cầu Rainbow Bridge." Cảnh sát ập đến cầu, chỉ thấy một bàn thờ giả tưởng cho Hasebe, 5 quả bom nhỏ đều đã được tháo ngòi, cùng một bản ghi âm giọng Hasebe: "Tôi không nhảy. Họ đẩy tôi. Bộc Đạn là sự thật." Suzuki chết rồi, không ai thừa nhận mình là Bộc Đạn. Phó Giám đốc Cảnh sát bất ngờ xin về hưu sớm tuần sau đó, không lý do. Kiyomiya ngồi hút thuốc trong phòng làm việc, nhìn tấm ảnh Suzuki giấu trong giày: Hasebe và Suzuki đang cười tươi bên cạnh nhau 20 năm trước. Ông tự hỏi, liệu Suzuki thực sự là kẻ đứng sau mấy vụ nổ bom kia? Hay hắn chỉ là con tốt của ai đó? Còn cái tên Bộc Đạn, rốt cuộc là người, là nhóm, hay chỉ là món nợ cũ của Hasebe chưa được trả?