Leyla nhớ cái ngày cô vứt tất cả đồ đạc của Tuấn xuống thùng rác ở góc phố, tay còn run bần bật. Hai năm bên Tuấn là hai năm cô không dám mua cái váy hoa mình thích vì anh bảo nó "quá hở hang", không dám đi lớp học gốm cuối tuần vì anh cười cô "mơ tưởng làm nghệ sĩ nghèo". Có lần cô chỉ vì về muộn 15 phút sau giờ làm, Tuấn đã đập vỡ cái bình gốm cô tự nặn, hét lên rằng cô không tôn trọng anh. Hôm đó cô ngồi bệt xuống sàn nhà, nhìn những mảnh gốm vỡ vụn, bỗng nhận ra mình đã mất quá lâu để sống cho một người không bao giờ thấy đủ. Quyết định sống theo cách riêng của Leyla bắt đầu từ việc thuê một căn studio nhỏ tầng 3, tường vàng bong tróc, cửa sổ hướng ra hàng cây phượng. Cô lấy lại tủ quần áo cũ, mặc lại những chiếc váy Tuấn từng chê, đăng ký lại lớp gốm, mỗi tối ngồi bên bàn làm việc nặn những con chim nhỏ, những cái bát tròn trịa không cần hoàn hảo. Có những đêm cô thức đến 2 giờ sáng, nhìn điện thoại run sợ Tuấn sẽ nhắn tin làm phiền, nhưng rồi chỉ có tin nhắn của Minh và Lan hỏi "đói chưa, tao mang bánh mì chả cá đến nhé". Minh là đứa đã ngồi ôm cô suốt đêm hôm cô bỏ trốn khỏi căn hộ chung, Lan là đứa ép cô đi tiệc sinh nhật bạn dù cô khóc nói mình không muốn gặp ai. Bạn bè cô chưa bao giờ hỏi "sao mày lại chịu đựng lâu thế", chỉ luôn đứng đó, đợi cô sẵn sàng bước ra. Chuyện với Nam đến hoàn toàn bất ngờ. Hôm đó cô mang ốp lưng điện thoại mới đến tiệm sách Gió Bấc tầng trệt nhờ in ảnh, vô tình làm đổ cốc cà phê đá lên tạp dề mới mua. Nam, anh chàng thủ thư đeo kính cận, cười xòa đưa cho cô xấp giấy lau, rồi rủ cô xem bộ sưu tập thơ tình cũ cô đã tìm đâu khắp nơi. Họ bắt đầu nói chuyện về những mảnh gốm vỡ, về những ngày mưa không muốn ra khỏi nhà, về việc không cần vội vã làm gì cả. Nam không bao giờ hỏi cô đi đâu, với ai, không kiểm tra điện thoại cô, mỗi sáng chỉ để một cốc cà phê đá kèm mẩu giấy nhỏ "hôm nay cũng cố gắng nhé" trước cửa studio. Có lần cô hoảng loạn khi Nam đề nghị đi dã ngoại cuối tuần, sợ lại bị kiểm soát, sợ lại phải báo cáo từng phút, nhưng Nam chỉ xoa đầu cô, nói "nếu em không thích thì mình ở nhà xem phim cũng được". Leyla khóc, lần đầu tiên sau bao lâu cô khóc vì được tôn trọng, chứ không phải vì sợ hãi. Tối hôm sinh nhật nhỏ do Lan tổ chức, cả nhóm ngồi quây quần bên nồi lẩu nghi ngút khói, Nam ngồi cạnh Leyla, tay nắm nhẹ lấy tay cô. Leyla nhìn xung quanh, thấy Minh đang múc lẩu cho cô, Lan đang chụp ảnh cả nhóm, Nam đang cười nghe cô kể chuyện lớp học gốm, bỗng nghẹn ngào: "Cảm Ơn mấy đứa đã không bỏ tớ, cảm ơn Nam đã kiên nhẫn với tớ, cảm ơn tất cả vì đã để tớ được sống như chính mình." Cốc rượu vang cô cầm trên tay run nhẹ, nhưng nụ cười thì rạng rỡ hơn bao giờ hết. Đó là câu chuyện của Leyla, một người con gái đã đi qua tổn thương để tìm lại chính mình. Mời Người Tiếp Theo (phần 3).