Miyu Suzuki khoác vai chiếc áo khoác len hồng pastel, ngón tay đập nhịp liên hồi lên mép bàn. Cứ mỗi giờ ra chơi, góc học tập của cô biến thành salon tí hon với lũ bạn thi nhau bu chuyện. Ấy vậy mà ngay sát bên, Yuusuke Tani vẫn im phăng phắc, mắt dán vào cuốn sách đánh dấu phân nửa. "Cậu và tớ là hai thái cực đối lập nhỉ?" - Miyu thầm nghĩ, thè lưỡi khi thấy cậu chàng chẳng thèm ngẩng đầu dù tiếng cười giòn tan vọng đến tận hàng ghế sau. Giữa tiết toán nhàm chứng tối thứ Ba, chiếc bút highlight của Miyu hết mực. Cô quay sang vỗ nhẹ vào cánh tay Yuusuke, giọng ríu rít: "Cho tớ mượn bút đỏ được khô...?". Chẳng đợi trả lời, đôi tay đã nhanh nhảu giật phăng cây bút từ hộp dụng cụ ngăn nắp của cậu. Yuusuke chỉ hơi nhíu mày, rồi tiếp tục ghi chép như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cái điềm tĩnh ấy khiến Miyu bực bội - sao cậu ta chẳng bao giờ phản ứng lại nhỉ? Tuần sau, câu lạc bộ nhảy hiện đại của Miyu tổ chức biểu diễn giữa sân trường. Đang say sưa với động tác cuối, bất chợt cô nhận ra ánh mắt thẳng thừng từ hàng ghế đá góc trái. Yuusuke đang dán mắt vào phần trình diễn, hai tay khoanh trước ngực. Tim Miyu thình thịch, chân vấp phải bước quay khiến cả nhóm hỗn loạn. Tan buổi, cô lủi thủi ngồi bậc thềm, nước mắt lăn dài trên má. Bóng ai đó chắn trước ánh nắng, đưa ra chai nước suối vẫn còn ngưng hơi lạnh: "Phần cúi chào cậu làm tốt hơn hồi tập". Chỉ một câu nói vô tình của kẻ đứng nhìn từ đầu tới cuối, lại khiến Miyu nghẹn ứ nơi cổ họng. Rồi cái ngày định mệnh ập đến khi lời đồn Miyu thích Yuusuke lan khắp lớp. Cô gái luôn tỏ ra năng nổ giờ đỏ mặt tía tai, cố thủ trong nhà vệ sinh suốt giờ ra chơi. Đúng lúc chuông vào lớp vang lên, bàn tay ai đó túm nhẹ cổ áo Miyu. "Trốn tránh chỉ khiến người khác hiểu lầm thêm" - giọng Yuusuke vẫn lạnh tanh, nhưng nụ cười mỉm đầu tiên cậu dành cho cô lại ấm đến lạ. Họ ngồi lại góc ghế đá ấy, nơi những câu chuyện đầu tiên được thổ lộ. Miyu nhận ra đôi tai Yuusuke đỏ lên khi cậu thừa nhận đã để ý đến cách cô vặn xoắn mái tóc mỗi khi lo lắng. Còn Yuusuke ngạc nhiên vô cùng khi biết cô nàng sôi nổi lớp trưởng lại sợ đám đông đến mức thường khóa trái mình trong phòng tắm mỗi khi mệt mỏi. "Thật ra, tớ ghét làm duyên trước mặt mọi người lắm" - Miyu hít sâu, ngón tay vê vạt váy xếp ly - "Nhưng không làm thế thì sợ chẳng ai chịu chơi cùng...". Yuusuke nhún vai, xoay chiếc hộp bento trưa về phía cô: "Cậu không cần cố thành người khác. Mà này, nghe nói cậu thích tam giác màu tím trong bánh mochi?" Ánh mắt Miyu chớp nhanh. Chẳng phải hôm nọ cô chỉ lẩm bẩm một câu vu vơ trong giờ học sao? Sao cái ông bạn thờ ơ này lại nhớ chi tiết ấy? "Ngốc thật..." - cô thầm thì, nước mắt lại ứa ra nhưng lần này thì khác. Nhìn ánh nắng chiếu xiên qua cặp kính gọng đen của cậu chàng, Miyu đột nhiên nhận ra: Cậu và Tớ là Hai Thái Cực Đối Lập, như hai nửa màu rực rỡ đan vào nhau thành bức họa thanh xuân hoàn chỉnh.