Trong cái thế giới mục ruỗng nơi các gia tộc quý tộc quấn lấy nhau bằng những vòng hoa độc - đại sảnh lộng lẫy đầy tiếng cười giả tạo sau lưng là những bàn tay nhuốm máu, những bản hợp đồng ngấm dần thuốc độc - nhà Grail vẫn đứng như tảng đá bất khuất. Họ không ngửa tay đón nữ trang vương giả từ những mưu đồ dơ bẩn, cũng không cầu xin ân sủng bằng cách quỳ gối trước ngai vàng giả dối. Gia tộc ấy không cần nhẫn có khắc gia huy của Eohstadt, họ chỉ tôn thờ một thứ: Chén Thánh Của Eris - biểu tượng cay đắng về công lý không bao giờ vỗ về những giấc mơ viển vông. Constance Grail biết điều ấy từ thuở cầm kiếm gỗ tập đấu cùng cha. Ngay cả khi không một ai dám thừa nhận, ly sắt rỉ máu đựng rượu hiến tế dưới tượng nữ thần hỗn loạn vẫn âm thầm lưu chuyển trong gia tộc. "Sự thật thường tàn nhẫn, nhưng dám giữ nó mới là sức mạnh thật sự," lời dạy của mẹ nàng vọng lại trong căn phòng tòa án tối nay, nơi tiếng bồ câu sứ giả đập cánh ầm ĩ che lấp luận điệu vu cáo từ Elias Huntington - gã hôn phu vừa xé đơn hứa hôn để buộc tội nàng đầu độc nhũ mẫu... ...Chỉ vài giờ trước khi hoàng hôn, gã còn cài lên tóc nàng đóa lilac tím ngắt - thứ hoa mọc từ chính mộ phần người nhũ mẫu vĩ đại. Món quà tử thần được trao với nụ cười ngọt hơn đường phèn. Giờ đây, khi ngón tay chỉ thẳng của công tước Huntington vẽ lên không trung lời cáo trạng hoàn hảo, Constance mới thấu hiểu Chén Thánh Của Eris chẳng qua là cái cốc rỗng. Sự liêm chính chỉ là món đồ đùa để bọn ác quỷ rình mồi cướp mất trong chớp mắt. Nàng ngã quỵ xuống phiến đá nền, hồng ngọc trên đài sen bạc vỡ tan khi lời tuyên án dứt khoát cất lên: "Tử hình tại quảng trường Giao Hưởng khi mặt trăng lên cao!" Chuông thánh đường ngân lên khúc kinh nửa đêm, lưỡi hái tử thần dần kéo màn tuyết lạnh về. Nhưng giữa khoảnh khắc hấp hối ấy, thứ chất lỏng nóng hổi như nham thạch bỗng phụt lên từ lồng ngực Constance. Một lưỡi gươm vô hình bén ngọt cứa tan xiềng xích, và giọng nữ trầm khàn đầy mỉa mai vọng lên từ hư không: "Mười năm trước, ta từng đứng đây như ngươi. Thề với Eris đi, đồng chí của máu... Cô đưa ta về với sự thật, và ta sẽ nhấn chìm cả vương quốc này trong biển lửa mới!" Hai thái dương Constance như nổ tung khi các mảnh hồi ức của Scarlet Castiel ào ạt xâm chiếm. Công chúa Amoria chẳng bị ám sát, mũi kim kịch độc nào chui vào cơ thể nàng ta sau đêm vũ hội hóa trang - tất cả chỉ là màn kịch được dàn dựng tinh vi để thiêu sống Scarlet trên giàn hỏa. Người chị họ hoàng gia với bộ móng tay điểm xuyết lam ngọc, kẻ mê muội ngồi trên ngai Chén Thánh Của Eris, mười năm trước đã khâu kín miệng chứng nhân bằng lụa đẫm máu... Constance cười khặc khặc khi dòng máu nữ tử giác căng phồng trong huyết quản. Nàng giật tung váy cưới đẫm máu quay về lâu đài Grail, hai bàn tay hiện lên hoa văn như mạng nhện máu - ấn ký của Scarlet. Đêm nay, thế giới này sẽ phân rã khi Chén Thánh Của Eris cuối cùng bị đập vỡ, để lộ lớp gấm thêu bằng xương người bên trong kho bạc hoàng gia. Và Constance sẽ trao cho bạn hôn tử thần một món quà hoàn mỹ: cái hôn dưới lưỡi dao găm tẩm độc vốn thuộc về Elias Huntington...