"Chị Em Ác Mộng" - Khi buổi gọi hồn trở thành bữa tiệc của những "vật cản" Đầu tiên phải nói, ba cô gái trong phim này đúng thật là một bộ ba "lập dị" theo đúng nghĩa đen. Có Thảo - cô nàng "bác sĩ toán học" suy nghĩ logic đến mức khô khan, luôn cất công túi áo khoác chỉ vì sợ rơi tiền lẻ; có Linh - tiểu thuyết gia nghiệp dư với đầu óc chất chứa đầy những kịch bản kinh dị rẻ tiền, tin vào mọi lời đồn đại trên mạng; và Mai - người nous-speak tiếng Việt với một tâm hồn nghệ sĩ, vẽ tranh, nhưng tồi tệ đến mức cả búp bê cũng phải khóc. Ba người họ chung một điểm: vận xui trong tình cảm đến mức tưởng như bị chính ngôi sao may mắn bỏ rơi. Phản ứng của họ? Tập hợp nhau lại, lật tung kho sách cổ và trang web ma quái để tìm một "nghi thức gọi hồn" đơn giản, hy vọng đổi vận, đổi được một "chàng ngọc trai" xứng đáng. Thế là một đêm trăng đen, ba cô rón rén kéo nhau vào căn pháo đài cũ kỹ, bí mật trong trường đại học - nơi đồn rằng từng xảy ra án mạng. Cử chỉ nghiêm túc của họ, với những lá bùa chữ Hán in từ máy in trường học và bát hương tự làm, đúng là một màn trình diễn hài hước nhưng đầy rùng rợn. Nhưng chuyện gì xảy ra khi họ còn đang tập trung đọc thần chú? Một cơn gió lốc vô hình ào ạt tràn qua, nến tắt ngấm, và thứ gì đó... đã gọi về. Không phải một con ma bạc tới tấp, mà là một cơn bão ý thức lạ lùng, một sự xâm lấn ùa về như sóng lớn. Ba cô gái tỉnh dậy... và mọi thứ bắt đầu đảo lộn. Điều "lập dị" nhất không phải việc họ thấy ma, mà là cách chính họ biến đổi. Thảo - người lạnh lùng, hợp lý - bỗng trở nên vô cùng cảm xúc, suốt ngày viết thư tình ngây thơ cho... bức tường. Linh - người sợ ma hơn sợ mẹ - lại thản nhiên đi lại trong những góc tối, cười khẩy trước mọi sự sợ hãi, thậm chí còn đi "thăm" nhà vệ sinh nữ đêm khuya. Mai - người dịu dàng, nhút nhát - bỗng dưng trở nên sắc bén, mồm miệng cứng cỏi, liên tục chửi thầm những từ ngữ "đắt giá" mà bạn bè không dễ bắt kịp. Cả ba đều có những hồi ức chập chờn về một đêm xảy ra chuyện gì đó, nhưng chẳng ai nhớ rõ. Và đây là phần pha hỗn hợp kinh dị-hài hước đỉnh điểm: những thay đổi này kéo theo hàng loạt tình huống khó đỡ trong bối cảnh trường học quen thuộc. Thảo, với vẻ đẹp vô cảm mới, bỗng nhiên ban ngày ban mặt rong ruổi sân trường, tay cầm một bó hoa cúc vàng úa, tìm cách tỏ tình với... tượng Bác Hồ. Linh, với dũng khí mới, tự nhiên biến thành "cộng sự" hoàn hảo cho bài tập nhóm, nhưng lại liên tục gợi ý những ý tưởng kinh dị ám ảnh khiến cả lớp phát khiếp. Mai, với vẻ ngoài vẫn baby, bỗng dưng trở thành "bà chủ" trong căn phòng trọ, quattụng bạn cùng phòng một cách gắt gỏng mà vô lý. Tất cả diễn ra trong những hành lang tối sẫm với tiếng bước chân lập cập, trong thư viện im ắng mà bỗng có tiếng lá sách xào xạc theo một nhịp điệu lạ, trong phòng học vắng lặng nơi bảng phụ đầy chữ viết rối loạn tự dưng xuất hiện. Không khí bí ẩn, rùng rợn cứ như một lớp sương mỏng phủ lên, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, lại lọt thỏm một tình huống trớ trêu: như lúc Mai "thuộc hồn" bỗng chửi thẳng vào mặt giảng viên vì chê bài cô vẽ xấu, khiến cả lớp câm nín, rồi cô vẫn lầm lũi về chỗ ngồi với nụ cười "ma quỷ" trên môi. Bộ phim chính là sự chơi ván cờ dai dẳng giữa sự tò mò, nỗi sợ và tiếng cười. Ba cô gái vừa phải tìm cách "đuổi" thứ gì đó đang chiếm hữu mình, vừa phải giải thích cho bạn bè và thầy cô về những hành vi điên rồ bất thường của mình. Liệu sức mạnh siêu nhiên kia là một lời nguyền, hay lại chính là sự cứu rỗi kỳ lạ, giúp ba cô "lập dị" này tìm thấy sự tự tin, thậm chí là tình yêu đích thực - theo một cách kinh dị và hết sức bất ngường? Không ai biết, nhưng chắc chắn hành trình của họ sẽ khiến người xem lẫn lộn giữa muốn che mắt và muốn cười phá. Một món quà "chua ngọt" cho những kẻ yêu thích sự bất thường và những bí ẩn đong đầy tiếng cười.