Chuyện Đội Bóng Ở Sweet Dreams Morris lết xác vào trại cai nghiện Sweet Dreams với đôi mắt đỏ ngầu và cái đầu ong ong vì đủ thứ thứ lộn xộn. Cả đời anh chìm trong men say và khói thuốc, giờ thì tòa bắt buộc phải ở đây vài tháng, không cãi được. Những ngày đầu, anh chỉ nằm dài trên giường, cáu kỉnh với cái không khí tù túng, tiếng cười nói ồn ào từ đám bạn cùng nhà – một lũ kỳ quặc từ đủ mọi ngóc ngách xã hội: gã nghệ sĩ nghiện ma túy vẽ vời lung tung, ông chú cơ bắp từng đấm bốc giờ run tay vì rượu, và vài tay mơ mộng từng là dân văn phòng sa lầy. Rồi một hôm, để kéo bản thân ra khỏi cái hố sâu thẳm ấy, Morris gật đầu nhận lời huấn luyện đội bóng mềm của trại. Đội này chả ra gì, toàn lính mới xô bồ, đánh bóng thì trượt tay, chạy base thì vấp ngã, nhưng họ nhiệt tình kiểu con nít. Anh bắt đầu từ những buổi tập lộn xộn trên sân cỏ úa sau trại, la hét chỉ dẫn từng cú ném, từng đường đánh. Dần dần, giữa mồ hôi và tiếng cười hô hố, Morris tìm thấy nhịp sống mới. Đội bóng không chỉ là trò chơi, mà còn là cách để cả đám gắn kết, quên đi quá khứ đen tối. Từ những trận thua thảm hại đến chiến thắng bất ngờ trước đội trại bên, Chuyện Đội Bóng Ở Sweet Dreams trở thành hành trình lấy lại chính mình của Morris và lũ bạn đồng hành lố bịch ấy.