Vợ chồng Hùng Lệ từ Bắc Giang lên Hà Nội bám trụ đã 7 năm, Hùng chạy xe ôm công nghệ, Lệ làm tạp vụ văn phòng sáng đi tối về, hai vợ chồng dành dụm từng đồng, cộng cả mấy chỉ vàng ông bà nội ngoại cho hồi đầu năm vẫn chỉ đủ đóng tiền cọc cho mấy căn chung cư bốc hơi mỗi tháng. Đầu tháng 3, anh Tùng bán tạp hóa đầu ngõ Gia Lâm nhắn cho Hùng: "Có căn nhà cũ ở cuối ngõ, diện tích 35m² có sân nhỏ, giá rẻ hơn 30% so với khu xung quanh, vợ chồng mày nhanh tay còn kịp." Vội vàng chạy qua xem, Hùng thấy nhà cũ nhưng xây gạch men chắc nịch, sân gạch rêu phong râm mát, vợ chồng Lệ nhìn cái sân rộng chừng 5m² đủ cho cu Bảo 5 tuổi chạy nhảy, mắt sáng lên. Nhưng khi hỏi người dân xung quanh, ai cũng lảng tránh, chị Hoa làm bánh mì đầu ngõ kéo Lệ vào góc, giọng thấp thoáng: "Nhà này người ta gọi là Nhà Hai Chủ đấy chị ạ, chớ không phải kiểu hai người đứng tên sổ đỏ đâu. Chủ cũ là cụ Lữ Thị Mão, sống một mình trong này 20 năm, chờ con cháu từ nước ngoài về đón, 10 năm trước mất đột ngột con cháu không kịp về, cụ đi không nhắm mắt, cứ quẩn quanh căn nhà. Sau đó nhà bỏ không 2 năm, cho ai thuê cũng chỉ ở được 3 tháng là bỏ chạy, đồ đạc để lại không dám lấy, nên giá mới rẻ bất thường." Hùng nghe xong cười khẩy: "Tâm linh tâm linh rồi cũng phải ăn no mặc ấm đã, mình làm lụng vất vả mười mấy năm mới có được cái nhà có sân cho con chạy nhảy, đâu dám chọn lựa nhiều." Lệ hơi ngần ngại nhưng nhìn số tiền dành dụm vừa đủ kiting hết, cắn răng gật đầu. Cả nhà dọn về ở hôm 15 tháng 3. Đêm đầu tiên, cu Bảo đang ngủ bỗng giật mình khóc thét, bảo thấy bà già mặc áo nâu đứng đầu giường cho kẹo, Lệ soi đèn khắp nhà không thấy ai, chỉ thấy dưới gầm giường có cái kẹo bọc giấy đỏ rơi ra, hạn sử dụng ghi từ năm 2014. Hùng bảo con bé tưởng tượng, nhưng sáng hôm sau, mấy cái rổ hành lá Lệ để ở góc bếp tối qua còn đầy rễ, sáng ra sạch trơn, đồ nghề sửa xe của Hùng để lộn xộn góc nhà cũng được xếp gọn gàng ngay ngắn, hệt như có người dọn dẹp. Rồi những chuyện lạ cứ nối tiếp: điện thoại Hùng để trên bàn tự dưng rơi vỡ màn hình, Lệ giặt quần áo thấy trên cổ áo Hùng có vết đỏ như son cũ mà hỏi thì Hùng không hề trang điểm, đêm mưa bão cả nhà thức giấc nghe tiếng cụ bà thinh thích cười ở góc bàn thờ cũ: "Các cháu ở đây thì chăm chỉ làm ăn, đừng đập phá gì nhé." Đến lúc họ định dọn cái bàn thờ cụ Mão đi xây thêm phòng cho cu Bảo, đêm đó cả nhà ốm sưng vù, Bảo sốt cao mê sảng gọi "bà Hai Chủ cho Bảo kẹo", Hùng chạy xe ôm bị tai nạn gãy ngón tay, Lệ đau đầu quỵ xuống bếp. Lúc này cả hai vợ chồng mới thực sự hiểu cái tên Nhà Hai Chủ mà người ta đồn đoán: căn nhà này không chỉ thuộc sở hữu của vợ chồng họ trên giấy tờ, còn có một chủ nhân khác, cụ Mão, vẫn đang sống cùng họ, phù hộ nếu họ biết kính trọng, quở phạt nếu họ định xáo trộn những gì thuộc về cụ. Giờ họ đứng trước lựa chọn: hoặc chi tiền làm lễ cúng bái, giữ cái bàn thờ cụ, hàng tháng giỗ chạp đầy đủ, coi cụ Mão là chủ nhà thực sự, chấp nhận sống chung với "người chủ thứ hai" theo cách an yên nhất; hoặc cắn răng mất trắng tiền cọc, dọn đi sống nhờ nhà người quen ở Thường Tín, rồi mang tiếng là gia đình dám mua Nhà Hai Chủ mà không biết kính người đã khuất. Còn nếu ở lại mà không chịu làm lễ, những chuyện lạ kia sẽ còn dây dưa, vợ chồng Hùng vừa lo cái nợ ngân hàng mỗi tháng 8 triệu, vừa lo con cái ốm đau, sợ hãi mỗi khi đêm xuống, chẳng biết ngày nào mới được yên ổn như những gia đình khác ở cái thành phố này.