Ở Hàn Quốc, có một "Chuyện Nhà Cha" mà không ai dám tin là thật. Trùm của băng đảng ấy, Cha Seung Won, không phải dạng người thích đao thương hay tranh giành đất đai. Trong cặp mắt tinh tường và nụ cười lúc nào cũng như kẻ đang nắm giữ một bí mật lớn, ông chỉ có một đam mê duy nhất: tạo ra một loại nước chấm cay đến mức có thể "đánh thức cả hồn ma", một vị cay hoàn hảo khiến người ta vừa chảy nước mắt vừa cầu xin được thêm. Thế nhưng, cuộc truy tìm thần thánh ấy chẳng đơn độc. Cha Seung Won dẫn theo một "đội đặc nhiệm" mà người ngoài đời chỉ muốn tránh xa: bộ bốn đàn em "trái tính trái nết". Có Choo Sung Hoon, người luôn tỏ vẻ bí ẩn nhưng lại sợ cay nhất đội, lại hay đưa ra những lý thuyết phi lý về "hành trình tâm linh của hạt ớt". DinDin, cái miệng không ngừng lải nhải, đóng vai "người hâm mộ số một" của thuyền trưởng Cha nhưng lại liên tục gây rối với những ý tưởng "đột phá" về pha trộn gia vị. Danny Koo, tay giỏi nhất về công nghệ (mà toàn dùng để lên mạng tìm quán ăn vặt), lại hoài nghi từng bước chân của Cha. Và cuối cùng là Tommy, thằng nhóc chậm màu nhưng là người cuối cùng cũng phải thừa nhận: nó có vị giác đắt giá nhất, có thể phân biệt được năm mươi sắc độ của " cay" từ năm loại ớt khác nhau. Họ không đi theo lối mòn. Hành trình của Chuyện Nhà Cha là một cuộc lùng sục đầy bất ổn qua khắp châu Á. Ở Bangkok, họ cãi nhau tay đôi giữa chợ đêm về nên dùng ớt hum hay ớt phích khiến cả khu vực náo động. Ở Thành Đô, họ bí mật đột nhập vào nhà hàng gia truyền để "học lỏm" bí quyết dầu ớt, rồi lại cười khóc vì bị chủ quán phát hiện và đuổi theo. Từ vùng đất ngập trận của ớt Bắc Kinh đến những lò nhồi ớt Sì châu, mỗi chặng đường là một món nợ "cay" mới, một rắc rối do tính cách từng người gây ra, và một bí mật nhỏ về Quê Hương Cay - thứ mà Cha Seung Won một mực kiên quyết tìm ra, như thể đó là dấu chấm hết cho một cuộc đời đẫm mồ hôi và ớt bột. Tham vọng lớn lao của Cha không chỉ là một công thức. Đó là tất cả lý lẽ của ông để giữ mấy đứa trẻ mệnh đầy tranh cãi ấy luôn quây quần bên nhau, để mỗi lần ngồi xuống ăn cơm - dù là cơm rang lỗ đỗ hay mì cay - đều trở thành một "cuộc họp nhà Cha" đầy ồn ào, cãi vặt, và tình cảm bền chặt như keo. Và mỗi lần thử một loại nước chấm mới, họ lại thêm một chút hiểu về nhau: Danny Koo tỏ ra ngạc nhiên trước vị chua của một loại ớtTrung Quốc; Tommy lặng lẽ gật đầu trước hương liệu ớt của Lào; DinDin thì bĩu môi nhưng vẫn thèm theo cả ly nước đầm ụt... Chuyện Nhà Cha không phải chuyện về một băng đảng xã hội đen. Đó là chuyện về một người cha kiểu mới, một "trùm" lãng quên, dùng một loại gia vị có thể làm cháy môi để gắn kết một gia đình không máu mủ. Và hành trình truy lùng "hương vị cay" tuyệt hảo ấy vẫn đang tiếp diễn, giữa những trận cười đầy nước mắt và cảm giác cháy rát đến tận chân tóc, bởi với Cha Seung Won và đàn em, cay không chỉ là vị giác, mà còn là thứ liên kết không thể thay thế được giữa họ. S nächte dấu chấm hết cho câu chuyện này chắc chắn sẽ là một bát cơm nóng hổi, chén nước chấm đỏ như lửa, và bốn cái bĩu môi cùng một nụ cười tự hào của người đứng đầu.