Trần Văn Mạnh, 58 tuổi, chủ tiệm tạp hóa khu Cửa Nam, Hà Nội, là người nổi tiếng khắp xóm bởi tính ích kỷ và hời hợt đến mức khó chịu. Ông chẳng bao giờ quan tâm ai hơn chuyện tiền bạc, mặt mũi: vợ ốm ung thư mấy năm trước, ông lẩm bẩm phàn nàn viện phí đắt đỏ, mỗi tuần chỉ ghé thăm 1 lần cho xong chuyện; con gái Linh, 24 tuổi, tốt nghiệp trường Mỹ thuật, mấy lần mời ông đi triển lãm cá nhân, ông gạt phắt: "Vẽ vời cái gì chả ra tiền, nghỉ đi mà đi làm ngân hàng cho người ta nhờ", rồi vứt luôn tờ rơi triển lãm Linh tự tay thiết kế ngay trước mặt con bé. Vợ ông mất cách đây 2 năm, ông cũng chỉ nhắn cho Linh 2 dòng tin nhắn: "Mẹ mất rồi, về chịu tang đi", chẳng một câu an ủi, chẳng một lần hỏi con gái đang ở đâu, làm gì. Linh uất ức, bỏ việc ở gallery, bay sang Pháp làm tình nguyện viên tại một hostel nhỏ nằm ngay trạm dừng của con đường hành hương Camino de Santiago huyền thoại, rồi quyết định đi bộ suốt 800km từ Pháp sang Tây Ban Nha để tìm lại bản thân. 3 tháng sau, đại sứ quán gọi điện cho Mạnh, bảo Linh đã rời hostel ở Saint-Jean-Pied-de-Port (Pháp) để bắt đầu hành trình, từ đó mất liên lạc hoàn toàn. Ông tức lắm, định gọi cảnh sát Pháp nhờ tìm con, nhưng ông lão hàng xóm từng đi Camino năm xưa bảo: "Đường đó không phải để chạy theo người ta đâu, là để chạy theo chính mình đấy. Muốn tìm Linh, ông phải đi bộ đúng con đường nó đi, chứ ngồi đây gọi điện mãi chẳng ra đâu". Mạnh gom góp đồ đạc, xách chiếc balo cũ chật ních, đi đôi giày leo núi mua 10 năm chưa dùng đến, bay sang Pháp, bắt tàu hỏa lên trạm đầu Saint-Jean rồi nhập làng với đoàn hành hương. Mấy ngày đầu, ông chẳng khác gì kẻ xâm nhập lạ mặt: leo dốc từ Saint-Jean sang Roncesvalles (Tây Ban Nha) đau muốn gãy chân, ông cứ chửi rủa Linh, chửi rủa mấy người hành hương khác cứ cười hì hì vượt lên mình. Tới albergue (nhà trọ cho người đi hành hương) còn chen lấn bà cụ 70 tuổi để giành chỗ ngủ, bị người quản lý trừng mắt: "Chỗ này dành cho người đi tìm tâm, không dành cho kẻ cứ vội vã kiếm người khác". Đêm đầu tiên ông nằm trên giường tầng cứng đờ, nhớ cái nệm êm ở nhà, nhớ ly cà phê hòa tan uống mỗi sáng, thậm chí nhớ cả mùi cá khô trong tiệm tạp hóa của mình. Rồi những cuộc gặp gỡ bắt đầu làm ông thay đổi, từng chút một. Bà cụ người Tây Ban Nha tên Pilar, 70 tuổi, đi bộ một mình để hoàn thành di nguyện của chồng đã mất. Thấy Mạnh quên mua đồ ăn, bà chia nửa ổ bánh mì dúm dó cho ông, ông gắt: "Tôi không cần đồ từ thiện", bà cười hiền: "Đây không phải từ thiện, là quy tắc của đường này. Ông cứ dán mắt xuống đất mà đi, chẳng thấy người bên cạnh đang cần gì đâu". Ông để ý thấy bà Pilar đi khập khiễng mà vẫn dừng lại bế con chó lạc bên đường, lòng bỗng nhói một cái. Rồi gặp anh Tùng, người Việt sống ở Đức, 45 tuổi, đi Camino sau khi mẹ mất mà anh không kịp về chịu tang vì đi công tác. Hai người ngồi ăn bát súp đậu đen ở một quán nhỏ ven đường, anh Tùng bảo: "Tôi ngày xưa cũng tính toán từng đồng, từng bước như bác. Đến khi mẹ mất, tôi mới nhận ra Con Đường Đúng Đắn không phải con đường kiếm được nhiều tiền nhất, mà là con đường để tối về ngủ ngon, không hối hận vì bỏ lỡ người thân". Từ này khắc sâu vào đầu Mạnh, ông nhớ lại lúc vợ nằm trên giường bệnh, ông ngồi bên cạnh cũng chỉ lo tính toán viện phí, chẳng nắm lấy tay bà ấy lần nào. Đỉnh điểm là trận mưa rào ở vùng Meseta bằng phẳng của Tây Ban Nha. Mắt cá chân Mạnh bị trẹo, nằm lệt địệt giữa đồng không mông quạnh, mất sóng điện thoại, trời tối om. Một nhóm hành hương gồm 2 người Ý, 1 cô gái Hàn, 1 anh chàng Tây Ban Nha tìm thấy ông, cõng ông 3km đến albergue gần nhất, sấy khô quần áo, nấu cho ông bát súp nóng. Chẳng ai hỏi ông là ai, chẳng ai đòi tiền, cô gái Hàn chỉ nói: "Chúng tôi đi chung một đường, giúp nhau là chuyện nên làm thôi". Đêm đó Mạnh khóc nức nở, lần đầu tiên sau 20 năm. Ông viết vào cuốn sổ nhỏ mình vớ được trên đường: "Tôi tưởng làm cha tốt là cho con không thiếu ăn thiếu mặc. Hóa ra để con không thiếu tình thương mới là cái khó. Tôi đã bỏ lỡ cả vợ, cả con, cả cuộc đời mình". Từ đó Mạnh chậm lại. Ông không còn chạy thứ nhất thứ hai nữa, dừng lại giúp người già xách balo, đưa nước cho người khát, mỉm cười chào những người đi ngược chiều. Ông để ý thấy những cánh đồng lúa mì ở Tây Ban Nha vàng rực dưới nắng trông khác hẳn ruộng lúa ở Việt Nam, nghe thấy tiếng chuông nhà thờ làng quê vang vọng mỗi sáng sớm, hiểu được tại sao Linh lại yêu con đường này đến thế. Ở một quán cà phê nhỏ ở Burgos, chủ quán đưa cho ông tấm bưu thiếp Linh để lại: trên đó vẽ hai cha con nắm tay nhau, Linh viết ở mặt sau: "Bố ơi, con đang đợi ở nhà thờ Santiago. Nếu bố tới được đây, hỏi người con gái đi giày sneaker dính đầy màu vẽ nhé. Nhưng đừng tới nếu bố vẫn là người vứt flyer triển lãm của con hôm đó". Mạnh nhìn tấm bưu thiếp, nhớ lại đôi giày sneaker Linh đi suốt 3 năm, ông từng bảo con vứt đi vì trông lôi thôi, mắt cay cay. Cuối cùng Mạnh cũng tới được nhà thờ Santiago de Compostela, tóc bạc phơ hơn, quần áo lem luốc, đôi giày cũ rách cả gót, nhưng đôi mắt thì sáng lên, mềm hẳn đi. Linh đang ngồi trên bậc thềm nhà thờ, tay ôm cuốn sketchbook, nhìn thấy ông từ xa, hơi do dự một chút rồi đứng dậy. Mạnh chạy vội tới, ôm chặt con gái, khóc nức nở: "Linh ơi, bố xin lỗi, bố sai hết rồi. Bố vứt flyer của con, bố không quan tâm triển lãm của con, bố chẳng lo gì cho mẹ... bố là người cha tồi". Linh khóc theo, vỗ nhẹ lưng ông: "Con biết bố sẽ tới, nhưng con không nghĩ bố sẽ thay đổi". Hai cha con cùng đi xe buýt ra mũi Finisterre, cái "tận cùng thế giới" của những người hành hương. Đứng trước biển xanh mênh mông, gió thổi tung tóc, Mạnh nắm lấy tay Linh, nói: "Bố tưởng chuyến này là để tìm con. Hóa ra bố tìm được Con Đường Đúng Đắn rồi. Đường để sống, để yêu thương, để làm người cha đúng nghĩa". Linh mỉm cười, nắm chặt tay ông: "Con cũng tìm được rồi, bố ạ. Chúng ta cùng tìm được cả đấy".