Con Đường Hành Y Chương 1: Trở Về Giang Thành Mưa đổ xuống Giang Thành như thể trời đất cũng đang khóc cho những điều đã xảy ra mười năm trước. Dương Vân Phàm đứng trước cổng thành, ánh mắt lạnh lùng nhìn dòng người qua lại. Chiếc áo đen phủ bụi đường dài, kiếm ôm sau lưng tỏa ra khí tức sắc lạnh khiến người qua đường phải rướn người sang một bên. Mười năm. Mười năm kể từ đêm huyết ấy, kể từ đêm cả gia tộc hãm tràn trên tuyết, kể từ đêm anh mất đi mọi thứ — gia tộc, em gái, và cả ký ức. Giờ đây, anh trở về. Không phải với tư cách một kẻ vong tích không rõ lai lịch, mà với tư cách một người đã đủ sức để đòi lại mọi thứ. "Vị huynh đệ này, ngài đến Giang Thành có việc gì?" Một lính canh cảnh giác nhìn anh. Dương Vân Phàm không đáp. Anh bước qua cổng thành, để lại đằng sau một luồng khí chất khiến lính canh đứng hình. Giang Thành. Thành phố của những âm mưu. Nơi mà Huyền Y Hội — tổ chức quyền lực lớn nhất phương nam — đặt trung tâm điều hành. Nơi mà bảy gia tộc lớn tranh giành quyền kiểm soát từng mảnh đất, từng con phố, từng mạch thuốc. Nơi mà máu chảy thành sông mà không ai dám nhìn thẳng. Và nơi mà, mười năm trước, gia tộc họ Dương đã bị xóa sổ trong một đêm. --- Chương 2: Huyền Y Hội Huyền Y Hội không phải một môn phài thông thường. Đây là liên minh của các gia tộc tu luyện, nơi quyền lực được đo bằng hai thứ: thực lực võ công và nguồn thuốc dược. Trong thế giới này, thuốc là mạng sống. Ai kiểm soát được công thức dược liệu, ai nắm giữ được đường dẫn khai thác dược thảo hoang dã, ai chính là chủ nhân của sinh tử. Huyền Y Hội chính là bộ máy kiểm soát mọi nguồn lượng dược liệu từ phương nam, và bảy gia tộc bên trong liên minh này tranh giành quyền ngồi vị trí tổng tài — người đứng đầu Hội. Hiện tại, vị trí tổng tài đang bị tranh giành khốc liệt nhất trong lịch sử Huyền Y Hội. Dương Vân Phàm biết rõ điều này. Anh đã dành ba năm trời lẩn khuất khắp nơi, thu thập tin tức, dệt mạng lưới quan hệ, chờ đợi ngày trở về. Nhưng anh không ngờ rằng, ngay khoảnh khắc bướch chân vào Giang Thành, anh đã bị phát hiện. --- Chương 3: Diệp Khinh Tuyết — Nữ Tổng Tài Bá Đạo "Đã lâu không gặp, Dương đại công tử." Giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau. Dương Vân Phàm không cần quay lại cũng biết ai đang đứng đó. Diệp Khinh Tuyết. Nữ tổng tài trẻ nhất trong lịch sử Huyền Y Hội. Người phụ nữ đã lên ngôi ở tuổi hai mươi hai, dẫn dắt gia tộc Diệp từ vị trí bét bảng lên ngôi bá chủ chỉ trong vòng ba năm. Sắc đẹp của nàng khiến ng ta nhớ đến băng giá — đẹp đến nghẹt thức nhưng chạm vào là chết. Nàng mặc bộ váy đo đỏ thẫm, mái tóc đen dài buộc vểnh lên, đôi mắt sắc sảo như đao nhìn thấu người đối diện. "Ngươi trở về để làm gì?" Diệp Khinh Tuyết bước tới, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân. "Để đòi thù? Hay để chết thêm lần nữa?" Dương Vân Phàm nhìn nàng, khóe môi hơi nhếch lên. "Ta trở về để lấy lại mọi thứ vốn thuộc về mình." "Vốn thuộc về ngươi?" Diệp Khinh Tuyết cười nhạt. "Gia tộc họ Dương đã bị xóa sổ. Ngươi không còn gì cả." "Ngươi sai." Giọng Dương Vân Phàm trầm xuống. "Ta còn mạng. Và ta còn cây kiếm này." Ánh mắt Diệp Khinh Tuyết hơi nheo lên. Nàng đánh giá Dương Vân Phàm từ đầu đến chân, cảm nhận được chất khí bất ổn từ người đàn ông trước mặt. Khí tức này không phải của một kẻ yếu đuối. Đây là khí tức của một kiếm khách đã đi qua sinh tử vô số lần. "Ngươi đã tu luyện gì trong mười năm qua?" Hỏi nàng. Dương Vân Phàm không đáp. Anh quay lưng bước đi, để lại Diệp Khinh Tuyết đứng tại chỗ với ánh mắt trầm tư. Nữ tổng tài bá đạo không hiểu tại sao trái tim mình lại đập nhanh hơn một nhịp khi nhìn người đàn ông kia. --- Chương 4: Lục Đàn Hương — Nữ Dược Sư Dịu Dàng Dương Vân Phàm tìm đến một tiệm thuốc cũ kỹ nằm ở con hẻm hẹp phía tây thành. Biển hiệu đã phai màu, nhưng mùi thuốc thảo thoang thoảng vẫn bay ra từ bên trong. Người mở cửa cho anh là một nữ nhân mặc áo bào trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn với đôi mắt trong veo như nước suối. Tóc nàng để tự nhiên, buộc lại bằng một dây lụa đơn giản. Lục Đàn Hương. Nàng là một trong những dược sư giỏi nhất Giang Thành, đồng thời cũng là người duy nhất Dương Vân Phàm còn nhớ tên từ thời thơ ấu. "Vân Phàm ca?" Giọng Lục Đàn Hương run rẩy. Nàng chớp mắt liên tục, không tin vào mắt mình. "Ngươi... ngươi thực sự còn sống?" Dương Vân Phàm gật đầu. "Đàn Hương, ta cần ngươi giúp ta một chuyện." Lục Đàn Hương kéo anh vào trong, đóng cửa lại. Nàng lấy ra một ấm trà, rót cho anh một chén, tay vẫn run. "Mười năm trước, ngươi đã mất trí nhớ hoàn toàn." Lục Đàn Hương nói nhỏ. "Lúc ngươi rời đi, ngươi không nhận ra ta, không nhớ gì về gia tộc họ Dương. Ta đã cố gắng dùng thuốc để phục hồi ký ức cho ngươi, nhưng..." "Nhưng cái gì?" Dương Vân Phàm nhìn thẳng vào mắt nàng. Lục Đàn Hương cúi đầu. "Có người đã cấm kỵ ký ức của ngươi bằng một loại cổ độc cực kỳ hiểm ác. Loại độc này không thể giải bằng thuốc thông thường. Nếu ta cố gắng phá giải, ngươi có thể mạng." Dương Vân Phàm nắm chặy chén trà. "Ai đã làm điều này?" "Ta không biết." Lục Đàn Hương lắc đầu. "Nhưng ta biết một điều — loại cổ độc này chỉ có thể đến từ nội bộ Huyền Y Hội. Nó đòi hỏi kiến thức dược lâm cực kỳ sâu rộng, và nguồn dược liệu hiếm hoi chỉ có trong kho dược của Hội." Nói cách khác, kẻ đã hãm hại gia tộc họ Dương cũng chính là kẻ đã phong ấn ký ức của Dương Vân Phàm. Và kẻ đó, tất nhiên, đang ngồi trong Huyền Y Hội. --- Chương 5: Lâm Hồng Tụ — Nữ Sát Thủ Xinh Đẹp Đêm đó, Dương Vân Phàm trú tại một quán trọ ven thành. Anh ngồi bên bàn, đặt chén rượu trước mặt, lặng lẽ suy tư về những manh mối. Đột nhiên, một luồng gió lạnh lướt qua cổ anh. Một thanh phi đao dựng đứng trên bàn, cách cổ anh chỉ có một ngón tay. "Ngươi là Dương Vân Phàm?" Giọng nữ từ trên cao vang lên, đầy tự tin và lạnh lùng. Dương Vân Phàm ngẩng đầu. Trên mái hiên, một nữ nhân mặc đồ đen bó sát đang đứng, mái tóc dài tung bay trong gió đêm. Khuôn mặt nàng sắc sảo như lưỡi dao, đôi mắt sáng rực như máu tươi. Lâm Hồng Tụ. Nàng là sát thủ đắc lực nhất của gia tộc Lâm — một trong bảy gia tộc lớn của Huyền Y Hội. Danh tiếng nàng lan khắp phương nam: nàng giết người không bao giờ nhắm mắt, và không bao giờ để mục tiêu sống sót. "Ngươi đến để giết ta?" Hỏi Dương Vân Phàm bình thản. Lâm Hồng Tụ nhảy xuống, phi đao thu vào tay một cách điệu nghệ. "Nếu ta muốn ngươi chết, ngươi đã không ngồi được đây." "Ngươi đến để làm gì?" Lâm Hồng Tụ nhìn anh, ánh mắt phức tạp. "Ta đến để cảnh báo ngươi. Có người không muốn ngươi trở về Giang Thành. Ngươi nên rời đi trước khi quá muộn." "Ngươi nói vậy vì nể ta, hay vì có người thuê ngươi?" Lâm Hồng Tụ im lặng một lúc, rồi nói: "Cả hai." Nàng quay người bước đi, nhưng dừng lại ở bậc thềm. "Dương Vân Phàm, ngươi có biết tại sao gia tộc họ Dương bị hãm hại?" "Ta đang đi tìm câu trả lời." "Vậy thì ngươi nên tìm xem về thứ gọi là 'Hành Y Thư'." Lâm Hồng Tụ nói xong, lập tức biến mất vào bóng đêm. Hành Y Thư. Cái tên này khiến Dương Vân Phàm sửng sốt. Trong những mảnh ký ức mờ ảo còn sót lại, anh nhớ cha mình từng nhắc đến bốn chữ này. Đó là bí mật cốt lõi của gia tộc họ Dương, và cũng có thể là lý do khiến cả gia tộc bị tàn sát. --- Chương 6: Bí Mật Của Hành Y Thư Dương Vân Phàm bắt đầu cuộc tìm kiếm Hành Y Thư. Anh lui tới những tàn tích của gia tộc họ Dương, nơi giờ đây đã bị gia tộc khác chiếm đoạt. Anh lẻn vào những thư viện cổ, giải những mật mã bị phong ấn, và từng bước gỡ bỏ lớp sương mù bao phủ quá khứ. Lục Đàn Hương giúp anh hồi phục một phần ký ức bằng những bài thuốc cổ. Mỗi lần uống thuốc, Dương Vân Phàm lại nhìn thấy thêm một chút: hình ảnh cha mình đang giấu một cuộn giấy dưới sàn nhà, tiếng la hét trong đêm huyết, và bóng một người mà anh không thể nhận ra. Diệp Khinh Tuyết, mặc dù tỏ thái độ lạnh lùng, nhưng lại âm thầm cung cấp tin tức cho Dương Vân Phàm. Nàng tự hỏi mình tại sao lại làm vậy, nhưng mỗi khi nhìn Dương Vân Phàm, nàng lại cảm thấy một sự thôi thúc bảo vệ mà nàng không thể giải thích. Lâm Hồng Tụ thì xuất hiện rồi biến mất như một bóng ma. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lần Dương Vân Phàm gặp nguy hiểm, nàng lại xuất hiện kịp thời cứu anh. Ba người phụ nữ, ba tính cách khác nhau, nhưng đều bị cuốn vào cuộc tranh quyền đoạt lợi giữa các gia tộc khi Dương Vân Phàm trở về. --- Chương 7: Sự Thật Phũ Phàng Cuối cùng, Dương Vân Phàm cũng tìm ra Hành Y Thư. Cuộn giấy cổ này không phải một bí kíp võ công hay công thức dược liệu như mọi người tưởng. Nó là một bản ghi chép về nguồn gốc thực sự của Huyền Y Hội — rằng tổ chức này được thành lập không phải để chia sẻ quyền lực, mà để che giấu một tội ác kinh thiên động địng từ hàng trăm năm trước. Và gia tộc họ Dương, với tư cách gia tộc sáng lập, đã bị hãm hại vì nắm giữ bằng chứng về tội ác này. Kẻ đứng sau mọi thứ không phải là một gia tộc đơn lẻ, mà là liên minh bí mật giữa ba gia tộc lớn nhằm chiếm đoạt toàn bộ quyền lực của Huyền Y Hội. Dương Vân Phàm đứng trước sự thật, nắm chặt cuộn giấy trong tay. Mười năm. Mười năm anh mất đi mọi thứ vì một âm mưu mà anh thậm chí còn không biết tồn tại. Nhưng giờ đây, anh đã biết. Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ được phơi bày trước ánh sáng. --- Chương 8: Con Đường Phía Trước Con đường hành y của Dương Vân Phàm còn dài. Phía trước là những cuộc sinh tử, những mưu đồ xảo trá, và cả những mối tình cảm rắc rối với những người phụ nữ bước vào đời anh. Diệp Khinh Tuyết — nữ tổng tài bá đạo, người vừa là đồng minh vừa là đối thủ, người nàng có thể yêu hoặc phải đánh bại. Lục Đàn Hương — nữ dược sư dịu dàng, người giúp anh hồi phục ký ức và chữa lành vết thương cả thể lẫn tâm hồn. Lâm Hồng Tụ — nữ sát thủ xinh đẹp, người đứng ở ranh giới giữa kẻ thù và bạn, người nàng sẵn sàng vì anh mà phản bội gia tộc. Và còn nhiều bóng hồng khác đang chờ phía trước, mỗi người mang theo bí mật và mục đích riêng. Liệu Dương Vân Phàm có thể vén màn bí mật về thân thế của mình? Liệu anh có thể trả thù cho gia tộc và bảo vệ những người anh quý trọng? Con đường hành y mới chỉ bắt đầu. --- Truyến "Con Đường Hành Y" là câu chuyện về một thần y trở về từ quá khứ đẫm máu, giữa cuộc tranh quyền đẫm máu của Huyền Y Hội, với kiếm trong tay và bí mật trong tim. Mỗi bước đi đều là một cuộc chơi sinh tử, mỗi mối quan hệ đều là một cờ bạc trên bàn quyền lực.