Cổng Tử Thần
Tên khác: The Gates
Xem phim Cổng Tử Thần có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: ongoing
Năm phát hành: 2026
Thời lượng: 99 phút
Quốc gia:
Âu Mỹ
Định dạng: Phim lẻ
Số tập: 1
Đạo diễn:
John Burr
Diễn viên:
Mason Gooding, Algee Smith, Keith Powers
Chất lượng:
HD Vietsub
Thông tin phim Cổng Tử Thần
Chuyến road trip từ Sài Gòn đi Phan Thiết của Linh, Tùng và Nam khởi đầu vốn đã không êm đẹp. Nam ngồi ghế phụ, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại theo dõi biến động cổ phiếu, thỉnh thoảng lại càu nhàu cái ổ cắm xe không sạc nhanh được. Tùng bám chặt cái máy ảnh Sony cũ sau gáy, cứ năm phút lại quay ra quay vào, từ cảnh cánh đồng lúa chạy dài đến cái lốp xe dự phòng bị bụi phủ kín, khiến Linh, người cầm lái, phải gắt lên hai lần bảo hắn “quay đủ rồi thì tắt máy đi, tốn pin còn làm người ta mỏi mắt”.
Đến đoạn rẽ vào quốc lộ 1A thì GPS bỗng đen xì, trời lại đổ mưa như trút nước, Linh đành lái tắt vào một con đường nhựa rộng thênh thang không một bóng người. Cuối con đường là một cánh cổng sắt đen ngòm, cao tận 4 mét, có biển ghi Khu dân cư An Bình – Khu nhà ở sinh thái khép kín. Bên cạnh cổng là một lán nhỏ, ông bảo vệ già ngồi uống rượu đế, thấy xe tới thì lắc lư tiến lại, nghe ba đứa hỏi đường đi Phan Thiết thì ông phun một bãi nước bọt xuống đất, tiếng nói lơ lớ: “Mấy đứa nhỏ tuổi mà dám vô đây? Đây là Cổng Tử Thần đó, ai vô chưa thấy ai ra đâu, chuồn nhanh còn kịp”. Nam cười khẩy, bảo ông già này uống rượu say lú lẫn, bảo Linh cứ lái thẳng vào hỏi người dân cho nhanh.
Đường trong khu dân cư im phăng phắc, mấy dãy biệt thự hai tầng đứng sừng sững, rèm cửa kéo kín hết, không khí nặng mùi nhang trầm và cái mùi hơi hôi của đất ẩm. Ba đứa đang loay hoay tìm chỗ đỗ xe thì Tùng đột ngột đè tay Linh, giọng run bần bật: “Kìa, bác đó…”. Giữa sân vườn chung của khu A, một người đàn ông đeo kính cận, mặc sơ mi trắng, đang quỵ xuống đất, máu chảy ròng ròng từ trán. Đứng trước ông ta là một người đàn ông to con, mặc áo sơ mi xanh, tay cầm khẩu súng ngắn còn bốc khói. Tùng phản xạ bật máy quay, ống kính hứng trọn khoảnh khắc người đàn ông xanh áo cười nhếch mép, gạt khẩu súng vào thắt lưng rồi đi thẳng vào một căn biệt thự gần đó.
Linh đạp ga định chạy, nhưng cổng sắt phía sau đã đóng sầm lại, khóa rèm kêu ken két. Mấy tấm rèm cửa bỗng đều kéo ra, hàng chục người dân cầm đủ thứ vũ khí – từ cuốc chim đến gậy bóng chày, dao bếp – chạy ra khỏi nhà, mắt đỏ ngầu nhìn về phía xe họ. “Bắt lấy mấy đứa sát nhân! Chúng nó giết thầy Bảy!” một bà già hét lên, cả đám người ùa tới, gõ cốc vào thân xe Mercedes mới coóng của Nam. Ba đứa vội vàng lái xe vào một ngõ nhỏ, đâm sầm vào bụi chuối, chạy lăng xăng vào một căn nhà không khoá cửa trốn.
Sau khi biết chuyện thầy Bảy – người dạy toán duy nhất của khu, cũng là người từng muốn tố cáo chuyện khu dân cư xây dựng trên bãi rác độc hại bị chính quyền bỏ quên – bị ám sát, cả cư dân An Bình như phát điên. Trần Hùng, người đàn ông cầm súng lúc nãy, bước lên bục phát biểu ở sảnh cộng đồng, giọng vang vọng, lôi cuốn đến rợn người: “Mấy đứa trẻ từ bên ngoài vào, giết thầy Bảy để cướp đất, để phá nát mái nhà chung của chúng ta. Chúng không có gì ngoài cái máy quay giả mạo, chúng là kẻ thù của tất cả mọi người”. Dưới sức ép của Hùng – người nắm quyền cung cấp gạo, thực phẩm, thuốc men cho cả khu suốt 5 năm qua, khiến cư dân đều phụ thuộc vào ông ta – không một ai dám ho he nghi ngờ. Họ chia nhau từng nhóm, tuần tra khắp ngõ ngách, dắt theo chó nghiệp vụ, tiếng còi súng vang lên mỗi mười phút một lần.
Tình bạn của ba người bắt đầu rạn nứt ngay đêm đầu tiên trốn trong nhà kho của thầy Bảy. Nam, vốn là cậu ấm được bố nuông chiều, chưa từng phải chịu cảnh lạnh lẽo hay đói khát, lục túi tìm điện thoại mới thấy đã vỡ màn hình từ lúc đâm vào bụi chuối. “Tao sẽ ra gặp Hùng, giao cái máy quay cho hắn, hắn sẽ để tao đi”, Nam nói, tay run cầm cập. Linh tát cho hắn một cái, “Mày ngu à? Hắn giết thầy Bảy trước mặt chúng mình, giao máy quay cho hắn là tự sát”. Tùng, suốt từ lúc chứng kiến vụ án đến giờ chỉ ngồi gục đầu vào góc tường, bỗng ngẩng lên, giọng khàn đặc: “Máy quay… tao giấu nó dưới gầm ghế xe rồi”.
Nam lén bỏ đi lúc nửa đêm, định trèo qua hàng rào phía sau nhưng bị mấy cư dân bắt được. Hùng đánh gãy hai xương sườn của Nam, thu giữ số tiền mặt 50 triệu trong túi gã, rồi thả gã về, bắt gã dẫn đường tìm Linh và Tùng. “Nếu mày không dẫn tao tìm được hai đứa kia, tao sẽ ném mày xuống hố chôn rác sau khu B, nơi mày sẽ sống chung với mùi độc chất của đất đai này”, Hùng thì thầm vào tai Nam, nụ cười vẫn tươi rói như lúc đứng phát biểu.
Linh và Tùng phát hiện ra sự phản bội của Nam khi gã dẫn một nhóm cư dân tới bao vây cái chuồng gà mà hai người đang trốn. Linh phải dùng cây cuốc chim nhặt được giữa đường đánh ngã hai người, kéo Tùng chạy bán sống bán chết đến phía sau Cổng Tử Thần. Cánh cổng sắt đen ngòm lúc này đã được hàn kín mọi khe hở, chỉ còn lại một lớp lưới thép gai dày mấy tầng. Linh đấm mạnh vào cổng, kêu gào: “Cái Cổng Tử Thần này bị khóa chết rồi, chúng ta không ra được đâu!”.
Tiếng chân người đưa đòi vang lên từ phía sau, Hùng dẫn đầu đoàn người, tay cầm cái máy quay của Tùng đã bị xoá sạch dữ liệu. “Các em vẫn định trốn à? Toàn bộ cư dân An Bình đã đồng lòng, không có một ngách nào thoát được đâu”, Hùng vừa nói vừa bước lại gần, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào ba người đang đứng run rẩy trước cổng. Nam đứng ở phía sau Hùng, mặt xám ngoét, không dám nhìn bạn mình. Tùng bỗng nhào tới giật khẩu súng trong thắt lưng Hùng, nhưng bị mấy cư dân xông vào đè xuống đất. Linh gào thét, đấm đá loạn xạ, nhưng tất cả đều vô nghĩa.
Cơn mưa lúc nãy lại nặng hạt hơn, nước chảy ròng ròng dọc theo cánh cổng Cổng Tử Thần, mang theo chút máu đỏ loang lổ từ chỗ Tùng ngã xuống. Ba người bạn, từng ngồi chung một xe, cười đùa trên đường đi chơi, giờ đứng xa nhau từng mét, ánh mắt không còn chút tin tưởng. Hùng giơ tay lên, cả đám đông phía sau im bặt, ông ta mỉm cười, giọng nhẹ nhàng như đang mời khách đến nhà: “Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này ngay tại đây, để An Bình luôn là An Bình”.