Cuốc Xe Âm Phủ
Tên khác: The Underworld Ride
Xem phim Cuốc Xe Âm Phủ có phụ đề tiếng việt trên www.xemphim1.top.
Bạn cũng có thể tải xuống miễn phí, đừng quên xem phát
trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau 720P 360P 240P 480P (nếu có) tùy theo đường truyền
của bạn để tiết kiệm dung lượng internet.
Status: ongoing
Năm phát hành: 2026
Thời lượng: 22 phút/tập
Quốc gia:
Việt Nam
Định dạng: Phim bộ
Số tập: 5
Đạo diễn:
Lê Bình Giang
Diễn viên:
Nguyễn Phương Nam, Nguyễn Yến My, Lâm Đức Anh
Chất lượng:
HD Vietsub
Thông tin phim Cuốc Xe Âm Phủ
Hùng lái taxi được 15 năm, cái nghề này nuôi được vợ con, rồi vợ mất vì ung thư, để lại đống nợ viện phí nặng trĩu. Tối hôm đó mưa to như thác đổ, cái Toyota Vios cũ kỹ máy lạnh hỏng từ sáng, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cổ, ngực áo ướt đẫm. Hắn mới chạy xong một chuyến từ trung tâm Sài Gòn về quận 12, định tấp vào quán phở gấu bên đường ăn tô bò tái thì cái radio dispatch ong ong kêu rít: "Xe 27! Xe 27! Có khách đi Củ Chi, trả tiền mặt gấp 3 lần thường, nhận không?"
Hùng nhướng mày. Đi Củ Chi tận 40 cây số, thường cũng chỉ được 400-500k, gấp 3 là hơn 1 triệu rưỡi, đủ trả tiền thêm lớp toán cho con gái cả tuần. Hắn nhấn nút mic, giọng khàn khàn vì hút thuốc nhiều: "Nhận, gửi địa chỉ đây."
Khách ở khu chung cư cũ xập xệ, hẻm sâu hun hút, đèn đường cháy sạch, chỉ còn ánh đèn hắt ra từ mấy cái quán tạp hóa mái tôn rỉ sét. Hùng đỗ xe, nhấn còi 2 tiếng. 10 phút sau mới thấy một bóng người loạng choạng đi xuống. Là ông già, đầu hói nhẵn, mặc cái áo sơ mi trắng cũ, tay ôm cái túi nilon to oạch. Ông ta mở cửa sau lên, không nói một lời, ngồi thẳng đơ như tượng gỗ.
"Chú đi đâu vậy chú?" Hùng quay đầu hỏi. Không tiếng trả lời. Hắn lại hỏi to hơn, vẫn im như bát nước. "Chắc già rồi điếc tai", Hùng lẩm bẩm, đạp ga đi. Từ trong túi nilon, ông già rút ra một tập tiền, đưa lên phía trước. Hùng cầm lấy, sờ thấy lạnh toát như vừa lấy từ tủ đông ra. Mở ra xem, toàn tờ 500k, còn nguyên dây chằng ngân hàng. Đếm vèo một cái: 6 triệu. Tim hắn đập thình thịch, tay run bần bật. Bao nhiêu năm lái taxi, chưa bao giờ gặp khách hào phóng thế này.
Đường đi Củ Chi vắng hoe, mưa đổ ào ào, cần gạt nước kêu kẽt kẹt đầy tai. Hùng bật radio giải khuây, đài phát thanh đang kể chuyện mấy tài xế gặp cuốc xe âm phủ, nhặt được khách là người chết, phải chở tới nơi mới thôi, bỏ chạy là đi tong. Hắn cười khẩy, tắt radio: "Mấy cái chuyện bóp chân lừa khách, tin cái nỗi gì." Ông già phía sau vẫn ngồi im phắc, lưng thẳng tưng, không một tiếng động.
Đến đoạn cầu vượt gần huyện Bình Chánh, xe đi qua dải sáng của cái trạm xăng, ánh đèn lướt qua mặt ông già trong gương chiếu hậu. Hùng giật mình thót tim: mắt ông ta mở to, tròng trắng lờ đờ, không có con ngươi, mép hơi hé ra, không có hơi thở phả ra làm mờ kính. Hắn đạp phanh gấp, xe skid một cái, suýt đâm vào cái xe máy chạy ngược chiều.
Hùng quay người lại, tay run run chạm vào má ông già: cứng đơ, lạnh như đá mộ. "Chú! Chú sao thế?" Hắn hét lên, nhưng ông ta không nhúc nhích. Bỗng hắn chú ý đến cái mặt dây chuyền bạc treo trên cổ ông già. Đó là cái locket hình trái tim, có khắc chữ H và ngày tháng 14/7/2014. Hùng cảm thấy mặt mũi tái mét: đó chính là cái locket hắn cướp được của hành khách 10 năm trước!
Năm 2014, giữa đêm mưa gió, hắn chở một ông già đi từ sân bay Tân Sơn Nhất về quận 5. Đến nơi, ông ta lục túi không ra tiền, xin hắn bớt lại 200k, hứa sáng mai chuyển khoản. Hùng tức quá, đẩy ông ta ra khỏi xe đang chạy 40km/h, ông ta ngã đập đầu vào vỉa hè, chết tại chỗ. Hắn hoảng loạn, lấy hết 200k trong túi ông ta, cướp luôn cái locket bạc rồi chạy về nhà, sáng hôm sau nghe tin có xác chết được tìm thấy ven đường, không dám đi nhận tội. Cái locket hắn bán được 50k ở tiệm cầm đồ năm đó, chưa bao giờ nghĩ còn gặp lại.
Đúng lúc đó, cái radio dispatch lại kêu, giọng đài viên nghe rùng rợn như từ dưới mồ vọng lên: "Xe 27, khách của anh đã chết 3 ngày trước, gia đình nhờ anh đưa đi hỏa táng Bình Hưng. Tiền đã chuyển vào tài khoản rồi, anh đừng bỏ chạy nha." Hùng lôi điện thoại ra xem, thông báo chuyển khoản 6 triệu hiện lên, người gửi là cái tên "Nguyễn Văn Lâm" - chính là tên của ông già hắn giết 10 năm trước. Hắn định mở cửa xe chạy, nhưng tay nắm cửa như bị hàn chặt, không nhúc nhích được.
"Cuốc xe âm phủ... mày rơi đúng vào cuốc xe âm phủ rồi Hùng à..." Hắn tự nhủ, giọng run rẩy. Bỗng ông già phía sau ngồi bật dậy, cái đầu cứng đơ quay về phía hắn, dù cơ thể vẫn im lìm. Một giọng nói không từ miệng, mà vang lên trong đầu hắn: "10 năm rồi, tao đợi mày lâu lắm. Nghiệp báo, thằng chó đẻ. Mày giết tao vì 200k, nay tao lấy lại cả gốc lẫn lãi."
Cái locket trên cổ ông già bật mở, bên trong không phải ảnh cháu nội như hắn tưởng, mà là ảnh hắn năm 25 tuổi, khuôn mặt đầy máu khi đẩy ông ta ra khỏi xe. Hùng muốn hét lên, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt. Xe tự động nổ máy, lao đi về phía khu hỏa táng, mưa càng lúc càng to, che khuất cả đường đi.
Khi xe dừng trước cổng khu hỏa táng, gác cổng già chạy ra, nhìn vào ghế sau, lẩm bẩm: "Đã đến rồi à? Tới lúc rồi." Hùng nhìn thấy mấy ông sư đang đứng chờ bên ngoài, tay cầm chuỗi hạt, miệng niệm Phật. Ông già từ ghế sau bước xuống, không cần mở cửa, cái túi nilon tiền rơi ra đất, tờ tiền bay tứ tung trong gió mưa. Hắn thấy ông già quay lại nhìn mình, gương mặt dần biến thành khuôn mặt của chính hắn.
Sáng hôm sau, người ta thấy chiếc taxi Vios đỗ bên ngoài khu hỏa táng, cửa xe mở tung, không thấy tài xế đâu. Chỉ có một đống tờ 500k ướt sũng mưa, và cái locket bạc nằm trên tay lái. Mấy bác tài ở bến xe sau này vẫn hay kể nhau về cái cuốc xe âm phủ của Hùng, về cái nghiệp báo không trốn đi đâu được, cứ đợi đúng lúc là nó bắt lấy thôi. Có người còn nói, đêm mưa tầm tã, vẫn thấy cái Vios cũ chạy rầm rập trên đường về Củ Chi, ghế sau lúc nào cũng có bóng người ngồi im lặng, tay ôm cái túi nilon to oạch.