Dưới bầu trời đêm lạnh lẽo phủ sương mù, thành Mộc Hề chìm trong cảnh tượng rối loạn chưa từng có. Hoắc Trung Nhân – vị chủ bộ kiên cường một đời – đột ngột biến mất như sương tan giữa cung cấm nguy nga. Hàng loạt lời đồn thổi nổi lên: người thì bảo ông mắc tội khi quân, kẻ thì thầm thì về hồn ma năm cũ quật khởi báo thù… Duy chỉ có Hoắc Hương Cửu, con gái ông, tin chắc rằng màn đêm này che giấu âm mưu đen tối. Ánh trăng vạch lối, Hương Cửu quyết liệt cải trang thành cung nữ hầu thượng, lẫn vào dòng người tấp nập tiến cung. Chiếc kim bài giả mạo trong tay cô nóng rực như cục than, nhưng nỗi lo cha già mắc nạn khiến đôi chân nhỏ bé không một lần nao núng. Thế rồi, trong một đêm canh ba gió gào thét, khi lẻn vào thư phòng bí mật của Tể tướng Phong Mặc Trần, cô chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: dưới lớp áo bào tía uy nghiêm, chín chiếc đuôi bạc phủ lân tinh loáng thoáng hiện hình, xé toang màn đêm tĩnh mịch. “Cửu Vỹ Không Thể Giấu!” – Hương Cửu nghẹn thở thì thầm. Hóa ra kẻ nắm giữ triều chính bấy lâu lại là hồ li tinh ngàn năm tuổi khét tiếng dã sử! Trong phút hoảng loạn, một ánh chớp đỏ rực từ huyệt đạo Phong Mặc Trần bỗng bắn thẳng vào ngực cô. Mượn lúc yêu tinh bị thương nặng vì tẩu hỏa nhập ma, linh hồn hai người vụt hoán đổi thân xác. Khi tỉnh dậy, Hương Cửu giật mình thấy mình nằm trên long sàng ngọc ngà châu báu, còn Phong Mặc Trần lại gào thét giọng thanh nữ từ thân thể cung tần mọn! Tai họa chưa dừng lại: tam cung lục viện bỗng loạn như ong vỡ tổ. Liên tiếp những cái chết dị thường xảy ra – quý phi Giang Thị chết cứng như tượng đá, thái giám Tổng quản tự dưng lão hóa gấp trăm tuổi… Tiếng đồn “Âm ty mở cửa” lan truyền khiến cả hoàng tộc rùng mình khiếp sợ. Kẻ mưu đồ nhân gian hay yêu quái trục lợi? Phong Mặc Trần – giờ đã nhập vào hình hài Hương Cửu – buộc phải hợp lực với cô gái ngỗ nghịch chiếm mất thân xác mình để điều tra. Mỗi ngày qua đi, đôi kỳ duyên oán trái ấy vừa đấu trí, vừa phá án: từ hồ Thiên Nguyệt đầy cốt người tươi rói, đến am hoang nơi gương đồng múa lưỡi dao tự động… Mỗi lần nguy nan, Phong Mặc Trần suýt giãi bày chân tướng vì Cửu Vỹ Không Thể Giấu – đuôi hồ chín chiếc luôn bất ổn phá tan ấn phù ngụy trang. Những tưởng chỉ là mối thù hận ngược xuôi, nào ngờ giữa lớp lớp manh mối đẫm máu, ký ức tiền kiếp như sóng ngầm xoáy sâu. Mộc Hề Thành cát đằng đột nhiên nở rộ khắp cung điện – loài hoa năm đó đẫm máu hai mạng người. Ánh mắt Phong Mặc Trần chợt sụp đổ khi nhận ra: Hương Cửu chính là chuyển thế của nữ tướng Lạc Dao – người năm xưa đã chọn chết dưới kiếm yêu của chàng để cứu thiên hạ. Nợ ân tình bảy kiếp chồng chất giờ đây như ngọn đuốc lửa thiêu đốt cõi nhân gian. Liệu lần này, hồ tinh ngàn năm và thiếu nữ dám xé rào định mệnh kia có giữ nổi kiếp tương phùng?