Chuyện xưa kể rằng, dưới thời hoàng kim của bộ tộc Đại Bè, thanh kiếm Đao Quang Ảnh Kiếm là linh hồn, là uy nghiêm của cả vương quốc. Không chỉ là vũ khí báu vật, thanh kiếm nổi tiếng với bảy lỗ khí đục trên lưỡi thép ngàn lần luyện, mỗi khi múa lên, ánh sáng lạnh lẽo như dáng ảnh xoáy quanh, tạo nên thế kiếm quỷ dị và bất khả xâm phạm, chỉ dành cho người thừa hưởng huyết thống Đại Bè. Nền tảng của Đại Bè lung lay khi Nguyên Thái và Côn Bố - hai trong bốn cột trụ võ công trác tuyệt của bộ tộc - lòng tham dục vinh quang khiến họ mù quáng. Hai kẻ phản chủ, gieo gió gặt bão, đã âm thầm đầu hàng ngoại bang, bỏ đi danh dự tổ tiên. Họ không biết rằng, sự phản bội kia sẽ kéo theo một thảm họa không thể cứu vãn. Ngay sau khi Nguyên Thái dẫn đường, một liên minh ghê rợn gồm dũng tướng hùng mạnh của bộ tộc Tây Khâu và binh mã thiện chiến của hoàng tộc Nam Lý ào ạt tiến công Đại Bè. Máu loang lổ khắp núi rừng, tiếng kêu gào chết chóc vang cồn. Vua Đại Bè - vị minh quân già cả nhưng chí khí sắt đá - đứng giữa đống tro tàn, nhìn cảnh nước nhà sắp mất, nhìn núi non cha ông chìm trong lửa, một lòng nghẹn ngào. Ông thề rằng máu Đại Bè không thể cút. Vĩ nhân không chịu làm nô lệ, ngọn kiếm trong tay được nhét xuống đất, rồi ông tự kết liễu đời mình bằng chính thanh khí quí của thần dân. Cái chết của vua Đại Bè khiến trời đất tối sầm, là tiếng chuông báo tử cho cả một vương quốc. Nhưng trong cơn đổ nát hãi hùng, vẫn có linh hồn bất tử tồn tại. Cai Bá Tả - một cao thủ khác trong tứ đại, võ công cao cường nhưng lòng trung thành như sắt đá - khi nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc, dòng mắt lão nhuộm đỏ máu thù hận. Lão tỉnh ngộ: không thể để chủ tộc diệt vong. Giữa màn mưa tên bão đạn, lão liều mạng xông vào trận mạc, tay rút thanh Đao Quang Ảnh Kiếm vừa từ tay vua rơi xuống. Bảy lỗ khí tỏa sáng kỳ dị dưới màn đêm, như triệu hồi linh hồn tổ tiên. Lão chém gãy từng cây giáo, từng thanh đao địch, trong lốc xoáy chiến trường, mắt tìm khắp nơi một mầm sống cuối cùng. Chợt, lão thấy một đứa bé sơ sinh, mẹ đã chết ôm lấy, nằm dưới một góc nhỏ, không ai chú ý. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Cai Bá Tả đánh đổi sinh mạng, Đao Quang Ảnh Kiếm lướt qua mưa tên, chém đứt dây xích tù ngục (nếu có), rồi ôm lấy đứa trẻ, xé lớp áo lụa vương giả bẩn thỉu, dùng thân mình che chắn, để một vết sẹo dài hằn trên vai lão như nhẫn tín chiến đấu. Với chân thuật phi thường, lóa ló dạng giữa lũ tiền phong, bỏ trốn thoát thân vào vùng núi non hiểm trở. Trên núi cao, nơi bầy sói hung dữ mà hiền hòa là chủ, Cai Bá Tả mang đứa trẻ đến. Lão đặt tên cậu là Tổ Che - "Che" ở đây có nghĩa là che chở, ẩn mình, như thể lão che chở cho mầm sống duy nhất của Đại Bè giữa vườn không nhà trống. Mười lăm năm trôi đi như gió sơn cốc. Tổ Che lớn lên cùng tiếng gầm của sói, hơi thở đồng nhất với đất trời núi rừng. Chàng không học chữ, nhưng trái tim chàng rung lên nhịp nhàng với tiếng gầm báo thức của bầy sói đôi khi khuya kh冷的. Cai Bá Tả, già dần nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời nội lực truyền thừa, dạy kiếm thuật cho Tổ Che. Nhưng lão không dạy theo sách vở. Lão đưa Tổ Che đứng trước vực sâu, để chàng cảm nhận sức hút tử thần; kêu chàng đứng giữa bão tuyết sương giăng để luyện kiên định; và đặc biệt, mỗi ngày đều để tay chàng chạm vào thanh Đao Quang Ảnh Kiếm lạnh ngắt. Tổ Che tập luyện kiếm thuật như sói đi săn: tất cả được kết tinh trong sự nhanh chớp, chính xác đến từng milimet, trong kiếm khí lạnh lẽo nhưng chứa cả sự gào thét của thiên nhiên. Kiếm pháp của Tổ Che dần vươn lên, không chỉ là kiếm, mà là linh hồn Đại Bè, là tiếng lòng của tổ tiên vọng về. Thanh Đao Quang Ảnh Kiếm ở trong tay chàng không còn chỉ là vũ khí, mà đã trở thành một phần máu thịt, một nhịp đập bên trong. Mười lăm năm trôi qua, Tổ Che giờ đây đã thành một nam tử anh hùng vạm vỡ, ánh mắt sâu thẳm như hang núi, trong đó lấp lánh khí phách và sự gân guốc được tôi luyện từ thiên nhiên. Đường kiếm trong tay chàng khi múa lên, Đao Quang Ảnh Kiếm tỏa sáng rực rỡ, bảy lỗ khí quay cuốn như những con hắc long tí hon vờn quanh, tạo nên thế kiếm kinh thiên động địa. Lời truyền về một kiếm khách kỳ tài tay cầm thanh thần binh Đao Quang Ảnh trên núi cao bắt đầu lan truyền, như tia chớp giữa đêm tối. Tổ Che biết thời điểm đã đến. Chàng không chỉ đến để trả thù, mà để khôi phục lại vương quốc Đại Bè đã mất, để những giọt máu cha ông không uổng phí. Chàng bước chân xuống núi, phía sau là bóng dáng Cai Bá Tả già nua nhưng đôi mắt sáng ngời tin tưởng, và thanh Đao Quang Ảnh Kiếm lạnh ngắt trong tay Tổ Che như lời thề thành công. Cuộc trả thù và giang sơn phục hưng bắt đầu, với bước chân đầu tiên đầy quyết đoán, hướng tới cái nơi nguyên thủy đã cướp đi tất cả...