Ánh đèn neon trong tòa nhà Thành Đạt Securities chớp tắt đều đặn, đồng hồ điểm 6:30 sáng khi Điều tra viên Hong bước vào thang máy. Mùi cà phê đắng nghét và tiếng lách cách của những bộ suit vội vã vây quanh cô. Trong bộ dạng nhân viên tập sự - tóc buộc gọn sau gáy, quần âu trắng bạc màu - Hong cắm cúi ghi chép vào sổ tay rách bìa, nơi giấu kín camera siêu nhỏ. Nhiệm vụ lần này không đơn giản là đào bới mớ sổ sách hỗn độn, mà phải moi cho bằng được cái xương sống của cả hệ thống tham nhũng đang bủa vây thị trường chứng khoán. Chiếc thẻ tên treo lỏng lẻo trên ngực Hong mỗi lần cúi xuống lại va vào khẩu súng ngắn giấu trong túi áo. Cô hồi hộp chờ đợi cuộc họp đầu tuần, nơi CEO mới sẽ chính thức nhậm chức. Chả ai ngờ khi cánh cửa phòng họp mở toang, gã đàn ông quẹt keo vuốt ngược mái tóc đen nhánh bước vào chính là Cho Jin Woo - mối tình đầu năm ấy Hong từng nhẫn tâm bỏ lại sau lưng chỉ vì một bản cáo trạng. "Chúng ta đều biết đồng tiền không chịu nằm im," giọng Jin Woo vang lên rành rọt khiến Hong giật nảy mình, "nhưng cách nó di chuyển mới là điều đáng nói." Ánh mắt hắn như cái khoan máy quét qua từng khuôn mặt, dừng lại nửa giây ở chiếc khuyên tai bạc nhạt trên dái tai Hong - món quà sinh nhật hắn tự tay đính lên năm hai mươi tuổi. Hội sở trong giây lát trở thành bàn cờ vây. Từng nét chữ Hong ghi chép nguệch ngoạc hơn khi Jin Woo thong thả đi ngang bàn cô, đầu ngón tay gõ nhẹ lên tập tài liệu "Báo cáo tài chính quý III" - chính xác cái tập hồ sơ đêm qua Hong đã đột nhập vào phòng tổng giám đốc cũ để chụp lén. "Cô Park," Jin Woo đột ngột dừng chân, xoay chiếc bút Montblanc giữa hai ngón tay, "sáng mai tôi cần bản phân tích cổ phiếu ngành đóng tàu. Cô tự làm, đừng nhờ ai khác." Cả phòng đồng loạt quay sang nhìn cô gái mới toanh đang cắn môi tới bật máu. Đó chính là chiếc chìa khóa mở két sắt tầng hầm - thứ Hong đang cần gấp gáp. Mười hai giờ khuya, bóng Hong lẻn vào tòa nhà vắng tanh. Ngón tay lướt trên từng khe tủ khi đột nhiên tiếng bước chân vang lên sau lưng. Mùi nước hoa Gucci Phantom quen thuộc khiến tim cô đập thình thịch trước khi xoay người. "Vẫn cái thói ăn cắp đồ đêm như hồi đại học à?" Jin Woo nhếch mép cười, hai tay chống vào tủ sắt chặn ngang tầm với của Hong. Gã nhẹ nhàng luồn tay vào túi áo khoác cô, lôi ra chiếc USB chứa đầy bằng chứng nhạy cảm: "Muốn cái này không? Đợi anh xong việc đã."