Không phải là một sự hồi sinh nhẹ nhàng. Đó là một sự thức tỉnh dữ dội, một cơn ác mộng được đánh thức bởi những tiếng thì thầm từng gọi tên hắn qua nhiều thế kỷ. Giáo phái “Cây Thép Đen” không phải là một nhóm tín đồ mù quáng. Họ là những học giả của cái ác, những nhà khảo cổ học của sự hủy diệt, thu thập và nghiên cứu những mảnh vỡ của các văn bản bị thiêu, những bản chép tay bị cấm, cho đến khi họ tái tạo được Lễ Nghi Hoàn Hảo – nghi lễ cuối cùng, cần đến máu của một linh hồn còn sống trong một nhà thờ thánh vào exactly nửa đêm ngày cuối cùng của tháng săn chồn. Họ tìm thấy địa điểm: nhà thờ St. Jude, một ngôi nhà thờ gothic đổ nát ở khu East End của London, vốn đã bị bỏ hoang từ sau vụ cháy năm 1978. Và đêm đó, dưới lớp mồ côi và bụi đá, họ mở một cái khe trong thế giới. Họ đã gọi.
Thảm sát không phải là từ một bóng ma. Đó là sự trỗi dậy của cái chết có ý thức. Những người thân của giáo phái, những kẻ đã hy sinh máu và thể xác trong nghi lễ, không chết. Họ biến đổi. Một người phụ nữ trẻ, cô học trò xuất sắc nhất của giáo phái, người đã tự nguyện làm vật tế, đứng dậy sau khi rơi xuống bệ phụng. Ánh mắt cô giờ đây là hai viên ngọc đỏ thẫm, và những chiếc răng nanh xuyên qua môi trong nụ cười rộng mở. Không còn là sinh vật. Là một vũ khí. Trước khi bình minh ló dạng, nhà thờ St. Jude đã trở thành một trận địa: những xác của các thánh đồ bị xé thành từng mảnh, máu phun lên bức tường có hình Chúa Giêsu khổ hình, những bức tranh cổ bị đánh vỡ. Cảnh sát London, với đơn vị đặc nhiệm được trang bị vũ khí và ánh đèn halogen, tiến vào và trở thành mồi ngon. Họ bắn, họ chém, nhưng đạn dường như chỉ xuyên qua cơ thể, và lưỡi kiếm chỉ tạo ra những vết xước rồi lại liền. Thây ma không gầm thét. Chúng di chuyển trong im lặng, với một sức mạnh quái dị, kéo dài những chiếc chân tay khụy, xé toạc cả thép. Khi mặt trời cuối cùng mọc lên, chỉ còn lại một đống đổ nát và một mùi tanh nồng, nhưng không có thi thể. Chúng đã biến mất, theo làn sương mù từ khe kheo phía sau bệ thờ, để lan tỏa ra thành phố.
Gabriel Lee, cựu thám tử đội Đặc nhiệm Di sản, người từng đối mặt với những vụ án kinh dị tàn bạo nhất, đã bị cách ly sau một vụ đổ máu sai lầm – một nghi phạm đã chết trong phòng giam, và mọi bằng chứng đều chỉ ra rằng Lee đã dùng quá mức lực. Giấy chứng nhận và huấn luyện của anh bị thu hồi. Anh sống trong một căn phòng trọ ẩm ướt ở Camden, chìm trong đồng hồ và rượu, cắn răng trước sự chế giễu của người cũ. Anh đã từng chứng kiến những thứ không thể giải thích: những dấu vết răng nanh trên thi thể không phải của động vật, sự tim đập ngừng đột ngột nhưng không có thương tích. Nhưng anh đã gạt chúng đi như ảo giác, như những trò lừa của óc tưởng tượng. Cho đến khi một người cũ, thanh tra Sarah Vance – cộng sự từng bên anh trong nhiều vụ án – xuất hiện trên bậc cửa, khuôn mặt tái mét, cầm một bức ảnh chụp hiện trường nhà thờ St. Jude. “Chúng quay lại, Gabe,” cô nói, giọng khàn đặc. “Và lần này, nó giống như một bản sao y hệt của những vụ án chúng ta theo dõi mười năm trước. Nhưng lần này, nó lớn hơn. Nhanh hơn.”
Họ trở lại đội – một đội được hợp nhất trong đêm tối, với hai âm thanh: tiếng thở dài của những chiếc giày cũ trên sàn gỗ, và tiếng nổ của một khẩu súng ngắn Nguyệt quế khác biệt, được đặt trên bàn như một lời nhắc. Họ không được cảnh sát chính thức hỗ trợ. Tất cả những gì họ có là dấu vết: máu có tính axit cao bất thường, những mảnh vụn da có vết răng nanh nhưng không có dấu hiệu hút máu, những xác chết với vẻ mặt tê dại như đang thấy một thứ gì đó vô hình. Và rồi, họ phát hiện ra các biểu tượng – những ký hiệu bùa chú cổ xưa được khắc lên sàn nhà thờ bằng máu, những ký hiệu tương tự từng xuất hiện trong hồ sơ “Siêu nhiên” bị chôn vùi của cục Điều tra Anh. Nó không phải là một vụ giết người thông thường. Đó là một nghi lễ. Một lời mời gọi.
Để đối phó, họ phải đi vào thế giới mà họ từng chỉ được phép nhìn vào từ xa. Họ tìm thấy một “người biết chuyện” – một cụ già sống trong một căn phòng kín đáo bên dưới một hiệu sách cổ ở Charing Cross Road, được bao bọc bởi hàng nghìn cuốn sách về phép thuật, các văn bản Do Thái và các bản đồ cổ. Ông ta nói về “Bá tước”, một thực thể không phải chỉ là một kẻ săn máu, mà là một hình thức của sự hủy diệt, một lỗ hổng được đục thủng vào thế giới này bởi sự tận tâm của một giáo phái từng bị tiêu diệt. Để hồi sinh hắn, giáo phái Cây Thép Đen cần một “cây thánh giá mới” – một vật thể chứa đựng niềm tin, hy vọng, và sự sợ hãi của một cộng đồng. Và họ đã chọn… một tượng Chúa cổ giá trị nhất trong phòng thánh của St. Jude, được chế tạo từ gỗ sồi thánh và có lịch sử 400 năm. Máy móc, súng đạn, mọi thứ thông thường đều vô dụng. Chỉ có những đối tượng thuộc tính thánh – muối, ánh sáng mặt trời qua kính pha lê, và một thanh kiếm được tẩm ướp bằng thánh tích mới có thể làm chậm chúng.
Vào đêm cuối cùng, khi mặt trăng đầy đủ và mặt trời sắp ló, cuộc truy đuổi diễn ra khắp London. Không phải trên đường phố đông đúc, mà trong mê cung của hệ thống cống thoát nước cổ xưa, trong các nhà thờ bỏ hoang, trên nóc của các nhà máy khói. Lee và Vance phải đối mặt với đội quân thây ma do giáo phái biến đổi, những kẻ vẫn giữ ý thức và sự thù hằn của con người, được gia tăng sức mạnh bởi máu của Dracula. Họ phải chạy, chiến đấu, và lập kế hoạch. Mục tiêu cuối cùng: phá hủy nghi lễ trước khi nó hoàn tất, hoặc giết chết kẻ tế, người sẽ trở thành vật chứa cho linh hồn Bá tước. Kẻ tế hóa ra là một nhà khoa học nổi tiếng về cổ vật, người đã mất con gái mình và bị giáo phái lừa dọc bằng lời hứa về sự sống lại.
Trong khoảnh khắc cùng cực, khi những bóng ma từ khắp nơi ùa vào nhà thờ St. Jude, Lee phát hiện ra sự thật: Dracula không phải là một con quái vật đơn thuần. Hắn là một ý chí. Một ý chí khát máu, một ý chí thống trị. Hắn đã từng là Vlad Țepeș, một bạo chúa, và qua sự hòa trộn của huyết quẩu và những nghi lễ bí ẩn, hắn đã trở thành một loài mới. Lễ nghi này không phải để hồi sinh hắn, mà để mở một “cửa” vĩnh cửu, để thế giới này phải cúi đầu trước thứ quyền năng cổ xưa ấy. Để đóng cửa, Lee phải tất cả sức mạnh còn lại anh có: sự điên loạn bitter, sự hiểu biết về tâm lý phạm tội, và một khẩu súng được nạp đạn bạc thánh, để chĩa vào kẻ tế – một cô gái trẻ, nước mắt lăn dài trên má, đang cúi đầu trước bàn thờ.
Có một khoảnh khắc – khoảnh khắc trước khi bóp cò – khi Lee nhìn thấy trong mắt cô gái, không phải sự điên loạn của kẻ theo đuổi quyền lực, mà nỗi sợ hãi và hy vọng của một nạn nhân. Anh nhớ lại lời cảnh báo của người biết chuyện: “Hắn ăn bằng lời nói dối. Hắn thổi tắt ngọn đrones của niềm tin.” Anh không thể giết cô gái. Thay vào đó, anh giơ súng lên, nhắm vào bức tượng Chúa. Một phát súng. Một tiếng nổ vang lên trong không gian chật hẹp. Mảnh gỗ sồi thánh vỡ tan, và một luồng ánh sáng vàng rực bùng lên, như một mặt trời nhỏ, chiếu xuyên qua cái khe không gian đang mở ra trên bầu trời nhà thờ. Tiếng hét của một thực thể bị xé toạc, không phải từ cô gái, mà từ khắp mọi nơi, từ những bức tường, từ sàn nhà. Cửa đóng lại. Thây ma sụp đổ. Mặt trời bắt đầu ló.
Cuộc đối đầu kết thúc. Nhưng London vẫn còn bóng tối. Trong căn phòng trọ của mình, Lee nhìn vào tấm gương. Anh thấy một vết cắt nhỏ trên trán anh – nơi một chiếc móng vuốt của thây ma đã quét qua trong trận chiến cuối. Vết cắt đó không đóng mắt. Nó nhỏ bé, nhưng nó không biến mất. Và trong các tường nhà thờ đổ nát, những người sống sót của giáo phái Cây Thép Đen – bị thương, nhưng không bị giết – đang thì thầm, thu thập mảnh vỡ của tượng Chúa, tìm kiếm một “cây thánh giá” khác. Hắn vẫn còn đó. Chỉ đang ngủ.
“Dracula: Rise of the Vampire” không phải là một câu chuyện về việc giết chết một bạo chúa. Đó là một câu chuyện về việc thắng một trận chiến, nhưng không phải cuộc chiến tranh. Bá tước Dracula vẫn đang ở đó, trong bóng tối, lắng nghe, chờ đợi, và luôn tìm kiếm những kẻ đã quên mất sự sợ hãi. Phim này là một lời tri ân sâu sắc đến các tác phẩm kinh điển của Hammer: sự bạo lực trực tiếp, thẩm mỹ Gothic đầy màu sắc, sự quyến rũ nguy hiểm của ma cà rồng, và luôn luôn, thứ bóng đen vĩnh cửu đó luôn chực sẵn để vươn lên từ mặt đất chúng ta đang đứng. Đây chỉ là sự thức tỉnh đầu tiên. Và ánh bình minh London hôm nay, dù có sáng chưa, cũng không thể xua tan đi cái bóng rất dài và rất cũ đang rải trên thành phố. Vết cắt trên trán Gabriel Lee hơi nhức. Anh biết điều đó có nghĩa là gì. Hắn vẫn còn ở đó. Và hắn đang chờ.