Dự Án Y – nơi những bức tường bê tông của thành phố ngột ngạt thở ra từng hơi độc. Góc phố nào cũng vương mùi kim loại nồng nặc của máu và vàng lậu, dưới bầu trời dày đặc khói xe cùng ánh đèn neon nhấp nháy như lời đe dọa. Ở đó, tiền bẩn chảy thành sông, công an mặc vest Armani điều tra những vụ án được định giá bằng thỏi vàng nhuộm đỏ. Chính giữa cái lò lửa ấy, hai người phụ nữ – cùng tuổi, cùng những vết xước chằng chịt dưới lớp quần áo hàng hiệu – chạm mặt nhau sau mười năm chôn chặt quá khứ. Một buổi tối mưa dai dẳng, trong quán bar chật chội đầy tiếng ly rượu vỡ. Người thứ nhất lê đôi giày cao gót sứt gót vào quán, cổ tay quấn khăn lụa che đi vệt bầm tím. Sàn nhà trơn trượt dưới chân cô như cuộc hôn nhân đổ vỡ. Vài giờ trước, chồng cô – một gã trùm vỏ bọc doanh nhân – còn dí thuốc lá vào cánh tay cô khi cô dám hỏi về khoản nợ ngân hàng. Người thứ hai ngồi cuối quầy, ly cocktail chưa uống cạn đã đóng lớp đường khô. Áo vest công sở găm đầy hạt cườm rơi từ đèn disco, dính chặt vào vải như cuộc sống văn phòng 8 tiếng/ngày cô muốn trốn thoát. Cô luyện nụ cười trước gương mỗi sáng để giữ việc, nhưng đêm về lại thấy mình ngạt thở giữa bốn bức tường trống trải. Họ nhận ra nhau qua tấm gương vỡ - trong chớp mắt hoài nghi rồi đến giật mình. Xưa kia, trên ghế trường trung học còn lưu bút hẹn nhau "sẽ sang Thái Lan mở spa". Giờ hai đầu bàn ăn món mì gói 3k, họ nghe tiếng máy đếm vàng lộc cộc từ tầng hầm sòng bạc bên kia đường. Kế hoạch được vẽ ra trên chiếc khăn ăn nhòe nước – không phải spa, mà là 6 triệu USD vàng thỏi đang chờ chuyển lậu qua cảng biển. Cô gái trốn chồng biết rõ lịch trình chuyển hàng, cô gái văn phòng nắm trong tay mã khóa két sắt chồng tình nhân. Hai cái đầu cúi sát gần nhau như thời còn chia nhau balo đi học. Nhưng lần này, chữ ký trên tờ giấy thể hiện lòng tin chói lọi mực đỏ: "Chia đôi – 50/50. Ai phản bội, người đó phải trả giá bằng máu." Mọi thứ rung chuyển từ khoảnh khắc cạy được cửa két. Những thỏi vàng chất đầy ba túi Louis Vuitton giả trên sofa da cá sấu. Tiếng máy bay riêng chờ sẵn cách đó 30 phút lái xe. Nhưng hỡi ơi, ở đâu ra cái kết như phim tình cảm Hàn Quốc? Họ không ngờ rằng dây chuyền quanh cổ bà cảnh sát trưởng bị mất – thắt lưng da rắn có khắc tên chồng người phụ nữ nợ nần. Càng không biết ông chủ sòng bạc chính là người tình năm cũ của cô gái văn phòng – kẻ đang lăm lăm khẩu Beretta đợi tên phản bội. Thằng bạn thân thời cấp ba của cả hai bỗng nhảy ra làm thông dịch viên cho băng đảng Nga – thằng mặt sẹo ngày xưa hay cho hai đứa chép bài. Dự Án Y cứ thế cuốn phăng họ vào vòng xoáy. Nhìn cận cảnh Han So-hee bấm mã khóa với đôi tay run rẩy, vẫn đủ tinh tế để phát hiện camera ẩn sau chậu cọ. Jeon Jong-seo với nụ cười tê tái khi chuẩn bị ném lựu đạn khói, hai hàng mi nheo lại như đang chụp hình. Kim Shin-rock với tiếng cười khàn khàn giữa trận đấu súng – ông ta nhả khói thuốc vào màn hình CCTV như đang khịt mũi coi thường cái chết. Đạo diễn Hwan Lee cố tình kéo dài cảnh hai người bạn cũ chạy trốn dưới cống ngầm, tiếng nước lạnh ngang bụng hoà lẫn tiếng máu đập thùm thụp trong tai khán giả. Có khoảnh khắc kinh hoàng khi họ nghĩ mình đã an toàn. Trong căn phòng khách sạn mướt mồ hôi, một thỏi vàng cuối cùng rơi từ túi Jeon Jong-seo – nhìn thấu tận xương tủy lòng tham hai kẻ mặt đối mặt. Ở đây không có đoàn tụ, không có khóc lóc bắt tay làm hòa. Chỉ có những ngón tay trắng bệch bấu víu vào nhau, tiếng thở dốc gằn lên: "Mày định cướp của tao ngay từ đầu, đúng không?"