Tháng 6 năm 1938, đám cưới của Shen và Phoem được tổ chức hoành tráng bậc nhất khu Chợ Lớn, Sài Gòn. Bàn tiệc trải dài từ cổng nhà đến tận sân sau, khách khứa toàn là lái buôn gạo, chủ đồn điền cao su, mấy viên chức Pháp tíu tít chúc tụng. Shen mặc chiếc áo dài gấm vàng thêu phượng, cổ cứng ngắc, tay cha cô nắm chặt cánh tay bà, giọng thầm thì đầy vẻ thỏa mãn: "Gả cho Phoem là con đường tắt cho nhà mình. Đồn điền cao su của anh ta ở Malaya, tàu buôn chạy Penang đều đặn, gộp với kho gạo của cha, cả Đông Dương này không ai làm khó được chúng ta." Shen không đáp, mắt dán chặt vào đôi giày da bóng loáng của Phoem đang đứng nói chuyện với mấy người khách, anh ta thậm chí chưa từng nhìn thẳng vào mắt cô lần nào từ buổi gặp gỡ sắp đặt đầu tiên. Phoem vốn là người mang nặng toan tính làm ăn, từ cái bắt tay đầu tiên với cha Shen, anh ta đã tính toán xong mọi thứ: món quà cưới là cổ phần của một chuyến tàu cao su, danh xưng vợ chồng chỉ là cái vỏ bọc hợp pháp để hợp nhất hai dòng họ. Đám cưới xong đúng một đêm, sáng hôm sau anh ta xách vali da, nói khẽ với Shen: "Tôi sang Penang công tác ba tháng, có việc gì cứ nhờ mẹ tôi." Rồi đi thẳng, không quay đầu. Căn phòng tân hôn còn vương mùi trầm hương, chiếc giường đỏ chưa ai nằm, Shen ngồi bệt xuống sàn, nghe tiếng xe hơi rời đi, lòng trống rỗng như cái kho rỗng cha cô vẫn lo sợ người Pháp đến tịch thu. Ba tháng chờ đợi dài như ba năm. Bà Phoem, mẹ chồng cô, ngày nào cũng lôi mấy bài thuốc bắc, chè hạt sen ra ép cô uống, miệng lẩm bẩm "vợ chồng mới cưới mà chẳng có tin tức gì, chắc là con gái nhà thương nhân cũng khô héo như gạo để lâu". Shen chẳng tranh cãi, ban ngày ngồi dưới giàn hoa giấy tím trong vườn, nhìn những người đàn bà áo dài đi qua cổng, nhớ ngày trước còn được giúp cha phân loại hóa đơn trong văn phòng, nhớ thầy dạy tiếng Pháp từng lén lút tặng cô cuốn Le Petit Prince trước khi bị cha cô đuổi đi sau khi phát hiện hai người gửi thư cho nhau. Cô nhận ra Dục Vọng Thầm Kín của mình chưa từng biến mất: không phải khao khát được chồng yêu thương, cũng không phải mong giữ gìn danh giá gia đình, mà là cái khao khát điên cuồng được thoát khỏi bức tường vôi vàng này, được đi đến một nơi không ai biết mình là "vợ của Phoem", được làm lại từ đầu dù có phải bắt đầu với hai bàn tay trắng. Khi Phoem trở về vào một chiều mưa tháng 9, Shen gần như không nhận ra anh ta. Da sạm đi vì nắng biển, người nồng nặc mùi mưa, rượu whisky và thuốc lá, anh ta chỉ gật đầu chào cô, mua tặng mẹ một tấm lụa batik Penang, tặng em gái một chiếc lắc ngọc, chẳng có gì cho vợ. Từ đấy, anh ta càng xa cách hơn lúc trước. Sáng sớm đi từ lúc trời còn tối, tối muộn về khi cả nhà đã ngủ, ăn cơm một mình trong phòng làm việc, khóa trái cửa. Có lần Shen bạo dạn chạm vào tay anh ta khi bưng chén trà, Phoem rút tay lại nhanh như bị bỏng, lấy khăn lau miệng, bảo: "Tôi mệt, em đi nghỉ đi." Từ đó, anh ta chưa từng đụng chạm đến cô, thậm chí không gọi tên cô, chỉ gọi "này" hay "bà ấy" khi nói với người khác. Đời sống của Shen hoàn toàn sụp đổ khi cô tìm thấy tấm vé tàu đi Marseille trong túi áo khoác của Phoem, ngày khởi hành chỉ còn cách hai tuần, tên trên vé chỉ có một mình anh ta. Cô tra hỏi bà Tám, người giúp việc già trong nhà, mới biết chuyến đi Penang của Phoem không chỉ có việc làm ăn: anh ta đã thỏa thuận với cha cô, dùng của hồi môn của Shen làm thế chấp để mua đứt kho gạo của nhà Shen, nếu cô không sinh được con trai trong vòng một năm, anh ta sẽ bỏ cô ở Sài Gòn, đi Pháp định cư, mặc kệ cha cô phá sản. Cha cô gửi thư cho cô, nói không thể trả nợ, bảo cô "chịu đựng đi, con gái nhà thương nhân là thế, chẳng ai thoát được cái kiếp làm vật tế thần cho việc làm ăn của cha". Giờ đây, trong túi áo Shen đang cầm nắm năm đồng vàng nhỏ bà nội để lại trước khi mất, đủ mua vé tàu đi Đà Lạt, rồi từ đó đi xuống cảng Cái Lân, bắt tàu đi Hồng Kông, đổi tên, làm lại từ đầu. Nhưng đồng thời, cô cũng có trong tay toàn bộ thư từ làm ăn của Phoem, chứng cứ anh ta lừa dối cả nhà cô lẫn nhà mình, nếu cô đưa những thứ này ra, Phoem sẽ mất tất cả, danh tiếng của cả hai gia tộc sẽ sụp đổ, cha cô có thể bị bắt vì nợ nần, mẹ cô sẽ chết vì nhục. Hận thù như ngọn lửa cháy trong lòng cô, nhưng định mệnh lại như sợi dây xích kéo cô xuống đáy vực. Liệu cô có thể chạy trốn để bắt đầu lại, hay sẽ mãi bị trói buộc bởi thù hận và định mệnh? Đêm đó, Shen ngồi dưới giàn hoa giấy, nghe tiếng mưa rơi, tay siết chặt nắm vàng và tập thư của Phoem, không biết mình nên chọn con đường nào.