Ngọn đèn pin của nó vẽ những vòng tròn run rẩy trên bức tường phủ rêu, chiếu lên những bức tường sơn cũ kỹ đã bong tróc thành từng mảng, để lộ lớp vữa xám bên dưới như một lớp da thứ hai. Một mùi mốc ẩm, mùi xác ướp thời gian, phảng phất trong không khí. Nó là Khách sạn The Maudlin, một cái xác kiến trúc nằm ngả nghiêng trên sườn đồi, bị lãng quên từ khi khu du lịch này chết thời trang. Bốn sinh viên đại học, những thợ săn phế liệu tâm linh trên mạng, từng đọc đủ thứ tin đồn về nó: tiếng khóc ban đêm, bóng ma thiếu nữ trong hành lang, những bữa tiệc hoang tàn bị bỏ lại giữa phòng chính. Đó là tất cả. Chỉ là những mẩu chuyện để tăng like trên TikTok. Họ đến vì một video. Một video viral. Họ tưởng.

Cửa chính đã bị khoá bằng một cái chốt by gỉ sét, nhưng cái cửa sổ sau nhà ăn thì không. Chúng cũng phá được. Leo qua một khung cửa sổ đã vỡ, họ rơi vào một thế giới khác. Không phải chỉ là một khách sạn cũ. Đó là một quần thể. Một phố nhỏ trong khách sạn – hành lang dài dằng dặc với cửa phòng mở toang như những hàm răng đen kịt, một quầy lễ tân với những chai lọ cũ vương vãi, một phòng bếp với những chiếc chảo gỉ, một phòng máy nén với một cỗ máy khổng lồ im lặng như một con vật đang ngủ. Thứ duy nhất còn hoạt động là tiếng động cơ từ một cái máy phát điện nhỏ ở phía sau, một tiếng ì ầm đều đặn, kéo theo ánh đèn neon lóe lên ở đầu hành lang, rồi tắt. Có người? Không có. Chỉ có bóng đổ dài của chính họ, méo mó trên sàn.

Nhưng có một thứ khác. Một sự hiện diện. Một cảm giác về mắt. Nhìn theo sau lưng. Leo lên cầu thang gỗ kêu cót két, mỗi bước chân như một lời thách thức. Tầng hai yên tĩnh đến đáng sợ. Cửa phòng đóng kín, nhưng một số phòng thì không. Một phòng có chiếc giường sắt, trên trải một tấm drap đỏ thẫm, còn nguyên, như vừa có người nằm. Trên tường, những vệt đỏ sẫm, như máu đã cũ. Không phải máu. Gỉ? Một trong nhóm, cô bé có biệt danh Lens, chụp ảnh. Cô ta thấy một cái gì đó trong gương treo tường – một hình bóng mờ, như nước, như sương mù, đứng sau lưng cô. Cô giật mình, quay lại. Chỉ có bốn căn phòng trống. “Đừng Bước Vào,” cô thì thầm, không rõ tại sao. Từ đó cứ ám ảnh trong đầu. Nó không phải là một lời cảnh báo. Nó là một cảm giác. Cảm giác rằng ranh giới giữa không gian đã được đánh dấu, và họ vừa vượt qua nó.

Họ tách ra. Hai cô gái, Lens và Sushi (biệt danh vì cô lúc nào cũng cắn môi), đi tìm cầu thang lên tầng ba – nơi truyền thuyết nói về phòng của “cô gái nhảy”). Hai thằng con trai, Rink và Dung, đi xuống tầng hầm, tìm cửa vào kho báu. Họ tin rằng có một kho báu. Một kho báu gia tộc của người sáng lập khách sạn, một doanh nhân điên rồ châu Á từ thế kỷ 19, người đã xây dựng nơi này như một lâu đài kín, với đầy đủ phòng ốc bí mật, hầm mộ, và một phòng vàng được lấp đầy tiền cổ, đồ trang sức, và một viên ngọc lớn bằng nắm tay. Họ thấy những bản vẽ, những mảnh tin trên diễn đàn. Họ nghĩ họ là những kẻ đầu tiên. Họ không phải.

Tầng hầm. Một cái thang máy cũ kỹ, cửa sắt hé mở. Dung và Rink bước vào. Ánh đèn pin của họ loang lổng trên bậc thang đá. Họ xuống. Mùi mốc nồng nàn hơn. Có mùi kim loại. Mùi sinh vật. Họ tìm thấy cánh cửa. Một cánh cửa bằng gỗ sồi dày, chắc, có nạm sắt, không khóa. Dung đẩy. Nó mở ra một không gian rộng. Một căn phòng trống? Không. Một phòng đựng đầy thùng carton, máy móc cũ, những khối bê tông. Và ở giữa… một cái gì đó. Một vật thể. Một khối lập phương đen tuyền, cao khoảng một mét, bề mặt nhẵn như gương, nhưng lại có vân ở đâu đó, như vân da. Không phản chiếu ánh sáng. Nó hấp thụ ánh sáng. Xung quanh nó, sàn đá bị rạn nứt, như bị áp lực từ bên trong. Có vết chân? Không. Có vết vá. Như ai đó đã cố gắng nó dính nó vào tường, rồi lại bổ sung thêm. Rink chụp ảnh. Máy ảnh điện tử bị nhiễu. Hình ảnh nhấp nháy.

“Đây là gì?” Dung thì thầm.

“Đây là… kho báu,” Rink nói, mắt sáng rực.

Rink với tay. “Đừng!” – tiếng la từ phía sau. Họ quay lại. Không có ai. Chỉ có Sushi và Lens vừa chạy xuống, sắc mặt trắng bệch. “Trên kia… trên tầng ba… có một cái gì đó. Không phải ma. Một thứ. Nó… nó có hình dạng như người, nhưng không phải. Nó chỉ di chuyển ở góc phòng, và biến mất. Nhưng… nó để lại một vệt. Như dấu chân. Nhưng không phải.” Sushi run rẩy chỉ vào lưng bàn tay mình. Có một vệt đỏ, như bị ai đó cầm lấy, nhưng không có dấu hiệu bị bóp. “Nó chạm.”

Bốn người đứng trước khối lập phương đen. Không khí trở nên nặng. Không phải vì bầu không khí. Mà vì áp suất. Một áp lực vô hình đè xuống, khiến họ thấy khó thở, ù tai. Rồi, từ phía sau khối lập phương, một âm thanh. Không phải từ nó. Mà từ tường. Một tiếng gõ. Nhẹ. Đều đặn. Như ngón tay gõ lên gỗ. Tấm tấm tấm. Rồi một cái khác. Và một cái khác nữa. Không phải một người. Nhiều người. Hoặc nhiều chân. Đang di chuyển phía sau bức tường đá.

Họ nhìn nhau. Đừng bước vào. Lời thì thầm não nề của Lens. Họ đã bước vào rồi. Và đâu chỉ vậy. Họ đã tìm thấy. Họ tìm thấy kho báu? Hay là thứ được bảo vệ bởi kho báu? Họ quay về phía khối lập phương đen. Nó vẫn bất động. Nhưng bề mặt… bây giờ phản chiếu một hình ảnh. Không phải khuôn mặt họ. Mà là những khuôn mặt khác. Những khuôn mặt xa lạ, tái mét, mắt trống rỗng. Những khuôn mặt của những người từng bước vào đây trước họ? Hình ảnh lóe lên rồi biến mất.

“Chúng ta đi thôi,” Sushi nói, giọng khàn. “Ngay bây giờ.”

Họ quay đầu chạy về phía cầu thang. Nhưng ánh đèn pin của họ chiếu lên bức tường đá. Có một cánh cửa. Một cánh cửa bằng đá, khép kín, không có tay nắm. Và trên đó, được khắc một dòng chữ, cũ kỹ, vụn nát, nhưng vẫn đọc được: ĐỪNG BƯỚC VÀO. Dưới dòng chữ là một biểu tượng. Một hình tam giác, bên trong là một con mắt. Mắt thé nhìn thẳng vào họ.

Họ không còn nghi ngờ gì nữa. Họ đã bước qua cánh cửa kết giới. Không phải cái cửa gỗ kia. Mà cái cửa vô hình. Họ đang ở trong phạm vi. Và thứ đang di chuyển phía sau tường – thứ họ nghe thấy, cảm thấy – không phải để bảo vệ kho báu. Nó là để giữ mọi thứ bên trong, kể cả họ.

Họ lao towards cầu thang. Nhưng cầu thang… đã thay đổi. Chiều dài kéo dài hơn. Những bậc thang lên cao, không thấy điểm cuối. Hoặc xuống sâu. Họ chạy, nhưng không đến nơi. Không khí càng nặng. Tiếng gõ từ phía sau tường trở nên gần hơn. Gõ. Gõ. Gõ.

“Nó đang đến,” Lens thều thào.

“Cái gì đến?”

“Thứ bảo vệ nơi này.”

Họ dừng lại. Trước mặt họ, trên bức tường, một bóng hiện lên. Không phải một cái bóng đơn lẻ. Một đám bóng. Một khối hình người, nhưng méo mó, như được tạo ra từ nhiều bóng riêng biệt chồng lấn lên nhau. Mắt nó – nếu đó là mắt – là hai vòng tròn đen, không có lông mi, không có lông mày, chỉ nhìn chằm chằm. Nó không di chuyển. Nó chỉ đứng đó. Nhưng bầu không khí rung lên. Sàn nhà rung lên. Tiếng gõ dừng lại.

Một giọng nói, nhưng không phát ra từ miệng. Nó vang lên trong đầu từng người, bằng ngôn ngữ của họ, nhưng màu sắc như tiếng thì thầm của một người đang chết đuối: ĐỪNG BƯỚC VÀO. CÁC NGƯỜI ĐÃ BƯỚC VÀO. CÁC NGƯỜI SẼ KHÔNG BAO GIỜ RA ĐƯỢC.

Họ hiểu. Không phải một lời đe dọa. Một sự thật. Đó là quy tắc. Quy tắc của nơi này. Bước qua cánh cửa vô hình là một lựa chọn. Và lựa chọn đó đã được đưa ra.

Rồi, từ phía sau khối lập phương đen – kho báu – một âm thanh khác. Không phải tiếng gõ. Một tiếng rít. Một tiếng rít như kim loại mài, như xương vỡ. Và cái bóng – cái thứ đang đứng đó – lùi lại. Nó không bỏ chạy. Nó nhường đường. Nhường đường cho thứ khác. Thứ đang ở phía sau khối lập phương.

Họ không còn có thể chạy nữa. Họ đứng đó, bị dán vào sàn bởi một sự khiếp sợ nguyên thủy, trong khi cánh cửa đá – cánh cửa với dòng chữ “Đừng Bước Vào” – bắt đầu đóng lại. Chậm chạp, rít lên, đá nghiền vào đá. Họ nhìn thấy khe hở thu hẹp. Ánh sáng từ hành lang bên ngoài – ánh sáng ban ngày – thu nhỏ lại thành một khe sáng, rồi biến mất.

Cuối hành lang, một cánh cửa gỗ cũ – cánh cửa đầu tiên họ bước qua – bỗng nhiên bật tung ra, không ai chạm vào. Một luồng gió mạnh ùa vào, mang theo mùi cỏ dại, mùi đất ẩm, và một mùi khác. Mùi sự sống. Có thể chạy. Có thể. Họ không chạy. Họ đứng, nhìn chằm chằm vào khối lập phương đen, nơi tiếng rít đang trở nên to hơn, và hiểu rằng, họ không phải là những nhà thám hiểm. Họ là những con mồi. Và cái thứ đang thức dậy phía sau khối lập phương – cái thứ được gọi là kho báu – không phải là một viên ngọc. Nó là một thực thể. Và nó đã tỉnh giấc. Và nó sẽ ra ngoài.

“Đừng Bước Vào.” Lời cảnh báo cuối cùng vang lên, nhưng giờ nó không phải từ bức tường. Nó từ bên trong khối lập phương. Một lời nhắc nhở về một quy tắc đã bị phá vỡ, và một sự trả giá sắp tới. Họ đã bước vào. Và giờ, họ đang chờ đợi để xem thứ gì sẽ bước ra.