Aurora, cô bé 10 tuổi đầu đội nắm rơm vàng hoe, ngày nào cũng vật vờ trước hiên nhà người hàng xóm đặc biệt. Gia đình em biến mất từ đêm mưa bão ấy - chỉ còn lại chiếc đồng hồ cát bể vụn và vết lông xám mịn như tro tàn dính trên khung cửa sổ. Em gọi nó là Dust Bunny - con quái vật bụi bặm đã nuốt chửng cả nhà em. Người hàng xóm của Aurora chẳng hỏi han nhiều. Vết sẹo dài trên cổ hắn căng lại mỗi khi nghe tiếng trẻ con. Một tay sát thủ từ bỏ nghề để trốn trong căn nhà gỗ mục này chắc chắn không muốn dính dáng tới đứa nhóc. Nhưng khi Aurora lấy từ túi áo ra chiếc răng nanh dài bằng ngón tay - thứ lông xám vẫn còn dính ở chân răng - hắn buộc phải nhận lời. Những ngày theo dấu Dust Bunny, căn gác xép của hắn đầy mảnh vụn kỳ lạ: móng vuốt mọc lại sau khi cắt, lông thú đổi màu theo ánh trăng, xác bọ cánh cứng kim loại ngắc ngoải trong lọ formaldehyde. Bọn sát thủ hung thần từ thành phố ập xuống đúng đêm hắn phát hiện sự thật: Dust Bunny không đơn thuần là thú dữ - nó là cỗ máy săn mồi của thế giới khác. Trận chiến nổ ra giữa mùi máu tanh và tiếng trẻ con khóc thét. Aurora co ro trong góc nhà, tay nắm chặt chiếc bật lửa Zippo trộm được từ túi người hàng xóm. Lửa xanh lè bùng lên khi hắn đốt bọc lông xám thu thập được - thứ vật liệu duy nhất làm Dust Bunny khiếp sợ. Gầm rú kinh thiên vang lên từ gầm sàn nhà, nhưng kẻ đáng sợ nhất lại chính là bọn người đang lăm lăm dao găm. Khi mặt trời ló dạng, người hàng xóm gục trên vũng máu đen kịt, tay vẫn siết chặt mảnh da sống động của Dust Bunny - thứ vật chứng cho thế giới quái dị vừa mở ra. Aurora thọc tay vào chiếc túi đeo chéo, lẳng lặng đặt bên hắn lọ keo dán cùng mảnh đồng hồ cát đã được ghép lại cẩn thận.