Fleabag (Phần 1) Cô ấy không phải một câu chuyện. Cô ấy là một vụ nổ. Một vụ nổ nhỏ, liên tục, xảy ra trong một căn phòng tối có chỉ một chiếc ghế bành và một tấm gương. Từ chiếc ghế đó, Fleabag nhìn ra thế giới qua một kính lúp – kính lúp vừa làm lệch nhòe mọi thứ, vừa phóng đại từng chi tiết tồi tệ thành tác phẩm nghệ thuật đen hối hả. Hôm hỉnh? Không. Hôm hỉnh là cái mác dễ thương cho những người còn biết điều. Cô ấy thì không. Cô ấy giả vờ. Cô ấy diễn. Trước màn hình, sau màn hình, trước gương, sau gương – không có sự khác biệt. Mọi tương tác đều là một màn kịch, và cô vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên chính, vừa là khán giả độc nhất… chỉ thiếu tiền vé. Chỉ thiếu một lý do thực sự để diễn. Nghiện phim khiêu dâm? Không phải vì ham thích. Đó là thứ cô lấy từ thế giới mà không cần đánh đổi. Nó sạch sẽ. Nó có kịch bản. Nó có điểm dừng. Không có sự nhòm ngó, không có ước muốn, chỉ có sự quan sát lạnh lùng. Trái ngược hoàn toàn với cuộc sống của cô – bừa bộn, không có kịch bản, ước muốn trôi nổi như xác chết trên mặt nước đục ngầu. London đương đại là một con thú. Nó nuốt chửng cô bằng ánh đèn neon rực rỡ, những bức tường lạnh toát của tòa nhà văn phòng, tiếng cười vang trống rỗng trong quán bar, và sự lạnh lùng của những bàn tay vô hình thường xuyên xô đẩy. Cô chạy. Cô văng văng như một viên đạn lạc trong một phòng kín, va phải mọi thứ: sự nghiệp tồi tệ (một quán cà phê không tên), gia đình đầy vết nứt (người chị như một bức tượng bằng băng, người bố một bóng ma lơ lửng), những mối quan hệ chỉ là cơn giận dữ tạm thời và một sự hỗn loạn thuần túy. Chủ nghĩa định mệnh và chủ nghĩa khoái lạc. Chúng chạy song song, không bao giờ gặp nhau. Cô tin vào định mệnh – rằng mọi thứ xấu hổ đều xảy ra với cô vì có một lý do lớn lao nào đó. Đồng thời, cô theo đuổi khoái lạc tức thì: một ly vodka, một cái quẹt mông, một lời chửi thề vang lên trong căn phòng kín. Có được thứ này để quên đi thứ kia. Vòng quay của những kẻ mơ mộng tan vỡ: họ mơ, họ tan vỡ, họ thu mình lại, rồi mơ tiếp. Cô thuộc về vòng quay ấy. Cô quen thuộc với vòng quay ấy. Cười? Cô cười như một phản ứng tự nhiên của cơ thể trước đau đớn. Một tiếng cắt ngang trong não. Một cái lol như một cái búng tay thách thức số phận. Nhưng nụ cười đó rơi xuống, vỡ tan, để lại một cái khe trống rỗng trên mặt. Đó là lúc đau lòng. Khi mà sự hài hước không còn là vũ khí, mà là thứ duy nhất còn sót lại. Lời thú nhận chân thành đến tột cùng? Không. Đó là một trò lừa. Một lời thú nhận mà không có tội lỗi. Cô kể mọi thứ, nhưng cô không bao giờ nói ra điều cốt lõi: cô sợ. Cô sợ rằng sự thật là, cô hoàn toàn xa rời thực tại vì thế giới thực quá đỗi bình thường, quá đỗi nhàm chán để có thể chứa đựng nỗi đau của cô. Cô hoàn toàn lạc lối vì cô tự nguyện xây một căn phòng giam trong đầu, với những hành lang dài và những cánh cửa dẫn đến… những cánh cửa khác. Không có lối ra. Và câu hỏi cuối cùng, câu hỏi lớn tiếng trong một căn phòng tối: “Làm gì đây?” Không phải “Tôi nên làm gì?”. Mà là “Làm gì đây?” – một câu hỏi vô nghĩa, nhìn như một thử thách, một cái bủa vây. Và cũng giống như bao người khác, cô im lặng. Cô nhìn vào khoảng không trước mắt, mỉm cười một nụ cười không đến mắt, và chờ. Chờ một tín hiệu. Một tín hiệu nào đó, bất cứ thứ gì, đến từ bên ngoài căn phòng giam mà cô đã tự mình khoá chặt. Hoặc chờ cho đến khi cơn đau yên đi. Hoặc cho đến khi cô chết. Hoặc cho đến khi London – thành phố đầy ánh đèn và bóng tối – cuối cùng cũng nhận ra cô ở đó, và đập vào cửa sổ để bảo cô: “Ra đây. Cuộc đời vẫn đang diễn ra. Ngay cả khi mày không biết làm gì với nó.”