Có những lối rẽ trong cuộc đời không đến từ một quyết định lớn lao, mà từ một lời mời vô tình, một sự tò mò nhạt nhòa, và một nhu cầu tưởng chừng rất giản đơn. Đối với Christine Reade, sinh viên năm hai trường Luật, lối rẽ ấy bắt đầu từ một buổi chiều thư viện, khi cô bạn cùng lớp – người có vẻ đã từng trải qua nhiều thứ hơn – thì thầm một câu: “Thử xem sao? Kiếm tiền nhanh lên”.

Ban đầu, Christine nghĩ đó chỉ là lời nói đùa. Thế nhưng, áp lực từ những môn học khô khan, chi phí sinh hoạt ở thành phố này, và một kỳ thực tập tốn kém mà cha mẹ không thể chi trả… Tất cả như một bức tường vô hình đè nặng xuống. Lời mời ấy, sau đó, trở thành một mảnh gỗ nổi trên biển cô đang chìm ngụp. Dịch vụ “trải nghiệm bạn gái” – một cụm từ được gói gọn thật mỏng, thật sang – thực chất là thứ gì, Christine cũng hiểu lờ mờ. Nó không chỉ là quan hệ tình dục, mà là toàn bộ vở kịch về sự quan tâm, mọi cử chỉ dịu dàng, những cuộc trò chuyện về cơn mưa rào chiều, hay tất cả những thứ một cô gái bình thường có thể dành cho một người đàn ông, chỉ là… tính theo giờ.

Cô bước vào, với tư cách là một “chuyên gia” trong lĩnh vực mà xã hội gọi là ngành hạng sang. Khách hàng của cô là những người đàn ông thành đạt, quen với việc mua mọi thứ bằng tiền, kể cả cảm xúc được tạo ra một cách có chủ đích. Họ không cần tình yêu, họ cần một trải nghiệm hoàn hảo: một cô bạn gái đẹp, thông minh (Christine học Luật, điều đó rất có giá trị), biết lắng nghe và quan trọng nhất là… giữ mọi thứ trong khuôn khổ đồng tiền. Họ trả tiền để được phép yếu đuối, để có người chăm sóc, để cảm thấy mình được yêu thương, dù là giả tạo. Christine học cách diễn, học cách cười đúng cách, học cách đặt câu hỏi khiến họ thấy mình đặc biệt. Cô trở thành một kỳ phùng địch của chính mình: một sinh viên Luật ban ngày, nghiêm túc với các vấn đề hiến pháp và luật hình sự; và một “bạn gái” đêm khuya, chuyên nghiệp với những yêu cầu được đặt ra.

Việc cân bằng là một sự giật gân không ngừng. Sáng cô tranh thủ học trước giờ lên lớp, chiều lao vào thư viện với đống văn bản, tối… là thời gian của một diễn biến khác. Cứ mỗi lần trở về ký túc xá sau một “ca” làm việc, người cô gái vừa rời khỏi một căn phòng khách sạn sang trọng, mình mặc quần áo bình thường, lòng thì chùng xuống. Cô phải gột rửa mọi dấu vết – cả về thể chất lẫn tâm lý – để sáng mai tỉnh dậy với một bộ não minh mẫn, sẵn sàng cho bài kiểm tra về luật dân sự. Không ai biết, không thể biết. Bí mật này nặng trịch hơn mọi khóa học cô từng đối mặt.

Và rồi, dần dần, ranh giới trở nên mờ nhạt. Thế giới “trải nghiệm bạn gái” không phải lúc nào cũng đen tối. Có những tối, khách hàng tử tế, họ trò chuyện thành thật, họ kể về cuộc sống của mình, và Christine… lại cảm thấy một_chút kết nối thực sự. Khi đó, cô phải nhắc nhở bản thân: “Đây là công việc”. Nhưng liệu khi nào thì công việc ấy, dần dần, trở thành cách cô cảm nhận và phản ứng với cảm xúc của chính mình? Liệu khi nào thì cô bắt đầu đánh giá mọi mối quan hệ qua lăng kính của đồng tiền? Tiền, thứ từng được coi là giải pháp cho mọi áp lực, dần trở thành thứ đẩy cô vào một vòng xoáy mới. Cô thấy mình sẵn sàng từ chối một buổi học nhóm quan trọng để nhận một ca ‘đắt giá’, sẵn sàng bỏ lỡ những bữa tiệc của bạn bè vì một cuộc hẹn bí mật. Mỗi đồng tiền kiếm được, mỗi lời khen ngợi từ một người đàn ông chưa quen biết, lại thêm một lớp sơn phủ phủ lên hình ảnh cô gái Christine thuở nào – cô con gái nhỏ, thích đọc sách, mơ ước trở thành một luật sự.

Thế giới kia không cho phép cô dừng lại. Càng lún sâu, càng thấy khó lường. Như một con thuyền đã ra khơi, quay trở về bến cũ giờ trở nên gian nan, bởi bản thân con thuyền ấy đã thay đổi, và bến cũ giờ đây xa lạ đến lạ. Giữa hai thế giới ấy, Christine Reade trôi nổi. Ban ngày, cô nghiên cứu về quyền con người và sự công bằng trong pháp luật. Đêm xuống, cô trao đi những phút giây tưởng chừng như là tình cảm, nhưng thực chất là một hàng hóa. Và câu hỏi, không ai có thể trả lời thay, cứ lởn vởn trong đầu: Khi nào cô sẽ không còn phân biệt được giữa cái gì là thật, cái gì là diễn?