"Cái Gala Nông Thôn Của A Quý" - Khi Tiếng Cười Thắng Những Nghi Ngờ Đám cỏ may bám đầy chân tường, mùi rơm rạ quyện vào gió chiều. Làng Hạ Thôn những ngày ấy cứ lặng lẽ, người ta chỉ biết mặt trời mọc rồi lặn, loay hoay với mấy sào ruộng, thở dài vì nghèo đói cứ đeo đẳng. A Quý, thằng con trai gầy gò với cặp kính cũ, ngồi nhìn ảnh bà Vân Tường trong khung gỗ mối mọt. "Sống tới trăm tuổi..." – giọng bà vang trong đầu nó, như câu nói đùa mà cả đời bà chưa với tới. Đêm ấy, nó quyết: Phải làm cái gì đó, Gala Nông Thôn Của A Quý, chẳng biết gọi vậy có đúng không, nhưng cứ làm đã! Dân làng chửi ầm lên khi nghe tin. "Thằng này điên rồi! Tiền đâu mà phung phí?", "Bận bịu mấy mùa vụ, ai rảnh đi ăn nhậu linh tinh!" – tiếng cười chế nhạo theo nó từ đầu xóm tới cuối ngõ. A Quý không cãi, nó lầm lũi xách từng bó tre ra bãi đất trống, tự tay đan lồng đèn. Mẹ nó – bà cụ chân chạy không vững – gom nhặt mớ bánh trái cũ, chắt chiu từ hũ gạo cuối cùng. "Con ơi, bà Vân Tường cười ở trên trời rồi đó..." – bà nói vậy mà mắt đỏ hoe. Đêm hội lạ lùng ấy bắt đầu bằng vài bóng người dò dẫm tới. Mùi khoai nướng thơm lựng, ánh đèn dầu leo lét trong lồng tre. A Quý run run cầm mic, giọng khàn đặc: "Bà tôi… mơ làng mình vui như ngày xưa…!" Rồi bất ngờ, tiếng đàn bầu của lão Tư Khàn rụt rè cất lên. Chị Hương – người vẫn chê A Quý "ăn không ngồi rồi" – bỗng hát theo. Những cái nắm tay, cái vỗ vai, chén rượu nếp chuyền tay… cái lạnh đầu đông tan biến. Gala Nông Thôn Của A Quý chẳng có pháo hoa lộng lẫy, chỉ đong đầy ký ức. Ông Bảy kể chuyện ngày xưa cả làng gánh lúa cứu đói cho nhau. Lũ trẻ được phát kẹo bọc giấy đỏ, cười như nắc nẻ. Đến gà gáy sáng, người ta vẫn ngồi lại bên đống lửa tàn, hẹn nhau: "Mùa sau, mình trồng thử luống dưa chung nhé?". Giờ thì Hạ Thôn khác rồi. Góc sân Gala Nông Thôn Của A Quý năm ấy thành "vườn trăm tuổi" trồng toàn hoa bà Vân Tường thích. Cái lễ hội tưởng chỉ là mơ mộng viển vông của thằng "điên" A Quý, hóa ra lại thắp lửa cho bao trái tim tưởng đã nguội lạnh. Người ta bảo nhau: "Sống không chỉ để chờ tới trăm tuổi, mà còn để làng mình… ấm hơn một chút!".