Anh chàng diễn viên Mỹ gốc lậm bậm giữa lòng Tokyo tấp nập. Đất khách quê người, anh vật lộn từng ngày để tìm kiếm một thứ gì đó sâu hơn cái vỏ bọc hào nhoáng của nghiệp diễn – một ý nghĩa thực sự cho cuộc đời mình. Tiếng còi xe, ánh đèn neon và những bước chân vội vã trên phố Shibuya cứ như lời nhắc nhở khắc nghiệt về sự cô đơn anh đang mang theo. Rồi cơ hội bất ngờ ập đến: một công việc kỳ lạ, nghe như trích từ tiểu thuyết khoa học viễn tưởng – "Gia Đình Cho Thuê". Một dịch vụ đặc biệt chỉ có ở Nhật Bản, nơi người ta thuê những diễn viên đóng giả làm người thân trong những tình huống cô đơn nhất: đám cưới không khách mời, bữa cơm gia đình trống trải, hay những ngày cuối đời cần khuôn mặt thân quen bên giường bệnh. Ban đầu, anh xem đó là một vai diễn mưu sinh, cố gắng hóa thân vào những người chồng, người cha, người anh em xa lạ bằng kỹ thuật sân khấu. Nhưng càng lao sâu vào thế giới của Gia Đình Cho Thuê, anh nhận ra những mảnh đời phía sau tiền công: ông lão móm mém đợi chờ gọi tiếng "con" từ một đứa con đi Mỹ chưa một lần về thăm, người phụ nữ trung niên muốn có một người cha dìu mình xuống lễ đường thay cho người đã khuất, hay cậu bé mười tuổi chỉ ao ước được... có mẹ dự buổi họp phụ huynh. Vai diễn nào rồi cũng hết, nhưng dư vị người thật việc thật lại hằn sâu. Anh thấy mình không còn đơn thuần là một diễn viên – lúc ôm lấy cụ già run run trong lễ kỷ niệm ngọc hôn thứ 60, anh nghẹn lòng. Cái cảm giác tay cụ siết chặt tay anh, như sợ phút giây ấy tan biến, khiến ranh giới giữa diễn xuất và hiện thực mờ đi không gì cứu vãn được. Gia Đình Cho Thuê đưa anh đến những căn phòng xa lạ, nhưng rồi chính những khoảnh khắc chân thành ấy lại dạy anh về ý nghĩa của hơi ấm gia đình – thứ anh tưởng mình đang cho đi, hóa ra lại là thứ anh nhận lại được nhiều nhất. Một vòng xoáy kỳ lạ khi những cuộc gặp "giả tạo" lại nhen nhóm những kết nối chân thật, khiến anh tự hỏi: liệu những người thuê Gia Đình Cho Thuê, hay chính anh mới là người đang được... cứu rỗi?