Vera từng sống trong một thế giới lặng lẽ và chính xác, thế giới được xây dựng từ những đường nét uốn lượn, từ những cử chỉ và biểu cảm diễn tả tư tưởng. Là một thông dịch viên ngôn ngữ ký hiệu trung niên, cô quen với việc trở thành cầu nối giữa những người không nghe thấy tiếng nói với thế giới âm thanh. Công việc ấy đòi hỏi sự tập trung tối đa, một tâm hồn vững vàng và khả năng đọc hiểu những điều lớn lao phía sau những dấu hiệu nhỏ bé. Nhưng ngôi nhà tinh thần ấy của Vera, được dựng nên qua nhiều năm tĩnh lặng, đã đổ sập trong một đêm không tiếng động. Cái chết của chồng cô, một người đàn ông mà cô từng tin rằng hiểu rõ từng hơi thở, là một cú sốc không chỉ về mặt cảm xúc. Nó trở thành một cơn sóng lớn cuộn lạnh, lột trần một thực tại mà Vera vô tình hoặc cố tìm cách bỏ qua. Khi tang tóc qua đi, khi mọi người đã rời đi, Vera một mình đối mặt với những mảnh vỡ. Và trong những mảnh vỡ ấy, cô nhận ra những đường nét đã mờ nhạt, những cử chỉ bị diễn giải sai, những sự im lặng nặng trĩu mà cô đã không hiểu được khi còn bên nhau. Cuộc sống sau biến cố không chỉ là nỗi đau cay đắng. Nó trở thành một cuộc đối thoại khó khăn, đầy căng thẳng, với chính xã hội xung quanh. Vera, với đôi mắt đã một lần chỉ chuyên về sự chân xác của ngôn ngữ ký hiệu, giờ đây phải học cách diễn giải một loạt ngôn ngữ khác: những ánh mắt tò mò đầy vị thương hại, những lời động viên mập mờ nhưng mang sắc thái áp đặt, những câu hỏi về tương lai được đặt ra với giọng điệu như thể cô đã là một phần của quá khứ. Điều khó khăn nhất không phải nỗi cô đơn, mà là việc cô phải đối mặt với những định kiến ăn sâu, một "ngôn ngữ" vô hình nhưng mạnh mẽ vô cùng: rằng một phụ nữ trung niên mất chồng có lẽ đã hết giá, rằng nỗi đau của cô cần được "vượt qua" nhanh chóng để trở thành một con người "bình thường" trở lại, rằng cuộc sống của cô, giờ đây, là một trang sách đã viết xong và cần phải lật sang chương mới mà không ai thực sự hỏi cô muốn viết gì. Buộc phải rời khỏi guồng quay cũ, Vera bắt đầu quan sát lại mọi thứ, lần này qua lăng kính của sự tổn thương và sự giác ngộ. Cô nhận thấy rằng chính những "ngôn ngữ" kia - những định kiến về tuổi tác, về vai trò, về nỗi đau của phụ nữ - là một thứ bạo lực thầm lặng, xóc nát từng ngày. Cuộc chiến của cô giờ đây không phải là với nỗi đau riêng tư, mà là với cả một hệ thống những ký hiệu, những quy tắc ngầm được xã hội vô thức vẽ ra để đóng khung và thuần hóa cuộc đời một phụ nữ. Giấc mơ về biển cả, vốn chỉ là một sự tưởng tượng trống rỗng trước kia, giờ đây trong cô dần hiện lên như một biểu tượng: biển cả rộng lớn, mênh mang, đầy những dòng chảy ngầm và những vùng nước sâu. Đó là biển cả của những tâm tư chưa thể diễn tả, của những khát khao bị xóa nhòa, của những nỗi đau tập thể của những người cùng giới, của chính cô - một người từng là nghệ sĩ của sự rõ ràng, giờ phải vật lộn với những mờ ảo, những chông gai dưới mặt nước cuộc đời. Hành trình của Vera giờ đây là hành trình tìm thấy lời nói mới, ngay cả khi nó chỉ là những dấu hỏi lặp đi lặp lại, cho một giấc mơ biển cả mà cô chưa biết rõ hình dáng, nhưng biết rằng nó rất rộng, và cô sẽ phải tự mình lội qua.