Hai Chị Em Ninay và Tonette từng gắn bó như hình với bóng, thân thiết đến mức người ngoài hay đùa họ dính chặt vào nhau như keo sữa. Chị Ninay ít nói, thâm trầm như hồ nước tĩnh lặng nhưng chất chứa chiều sâu khó đoán, còn em gái Tonette bộc trực và mãnh liệt như ngọn lửa bập bùng. Thế nhưng tình chị em chặt chẽ ấy vụn vỡ khi Marco xuất hiện - chàng họa sĩ phóng khoáng với đôi mắt biết nói và nụ cười khiến người ta quên lối về. Chiều thứ Bảy định mệnh ấy, Marco đến nhà chị em họ chơi cờ cùng ba của Ninay. Cách anh cười khề khà mỗi khi thua ván, ánh mắt ánh lên tia tinh nghịch khi nhìn hai chị em khiến trái tim cả hai chao đảo. Tonette xen vào cuộc đối thoại giữa Marco và chị gái bằng giọng nói cao vút, cố tình chạm tay vào vai anh khi rót nước. Ninay chỉ im lặng, nhưng nắm chặt tay trong vạt áo dài đến mức móng tay hằn đỏ lên da thịt. "Chị không nhường em được sao?" - Tonette gằn giọng sau cánh cửa phòng khi thấy Ninay nhận lời mời xem triển lãm tranh từ Marco. Đôi mắt em gái nhuốm máu ghen khiến Ninay giật mình, nhưng chị lắc đầu quả quyết: "Chuyện này không ai nhường ai được cả". Từ khoảnh khắc ấy, bầu không khí trong nhà ngột ngạt như có gói thuốc súng bị bỏ quên. Những cuộc gặp tình cờ liên tục xảy ra. Tonette "vô tình" đi ngang qua tiệm cà phê nơi Ninay hẹn Marco, cô em gái khoác lên mình chiếc váy anh khen đẹp tuần trước. Ninay thì mượn số điện thoại mẹ để nhắn tin hẹn gặp mà không muốn Tonette biết. Cả hai đều tưởng mình giấu giếm khéo léo, nhưng thực ra mỗi cử chỉ bất thường của người này đều lọt vào mắt người kia như lưỡi dao cứa vào tim. Khi Marco vô tư đề nghị vẽ chân dung cả hai chị em cùng lúc, buổi tạo dáng biến thành cuộc giằng co dữ dội. Tonette nghiêng đầu tựa vai anh thái quá, Ninay cố tình ho khan nhắc nhở khuôn phép. Bàn chân Tonette giẫm lên vạt áo chị gái khi ngồi xuống, Ninay "sơ ý" làm đổ nước trà lên váy em. Ánh mắt họ giao chiến trên gương mặt bối rối của Marco, như hai con hổ đói tranh miếng mồi ngon. Tối đó, giận dữ xông lên đầu khi thấy chị gái đội mẫu khăn Marco tặng, Tonette đập vỡ bình hoa trên bàn. Hai Chị Em nhìn nhau qua mảnh thủy tinh vỡ lởm chởm như chính tình cảm đang rạn nứt. Tiếng nức nở của Tonette trộn lẫn giọng nghẹn ngào của Ninay: "Chúng ta đang giết chết bao năm tình chị em vì kẻ đàn ông xa lạ ư?". Nhưng thay vì ôm lấy nhau như mọi khi, họ xoay lưng bước vào hai phòng riêng biệt - cánh cửa đóng sầm sau lưng như dấu chấm hết cho những năm tháng tin yêu. Đêm dài như vô tận ấy, cả hai cùng thao thức trước câu hỏi không lời đáp: Liệu máu chảy ra từ vết thương tình này, có đủ hàn gắn bằng tình thân còn sót lại? Và quan trọng hơn cả, liệu trái tim họ còn đủ chỗ cho cả tình yêu lẫn tình chị em?