Câu chuyện về Haibara-kun no Tsuyokute Seishun New Game thực sự không chỉ là một chuyến phiêu lưu ngược thời gian đơn thuần. Đó là hành trình chữa lành và tái tạo một cách tàn nhẫn nhưng đầy quyết tâm của Natsuki Haibara, một trái tim đã bị vỡ vụn bởi quá khứ. Bảy năm – một khoảng cách dài đủ để ký ức phai nhạt, nhưng với Natsuki, mỗi giây phút trong thời sinh viên vẫn như kim chích trong lòng. Bạn bè đã có cuộc sống của họ, sự nghiệp bắt đầu, còn anh thì lạc lõng trong vòng xoáy của những "giá như" và "giá mà". Sự cô độc trong bốn năm đại học không phải là sự lựa chọn, mà là hệ quả tất yếu của một thanh xuên bị bỏ lại phía sau – một thanh xuên nhiều nhàm chán, thất bại trong việc kết nối, và để mất người con gái mình từng thầm yêu từ phía sau bàn học. Rồi một buổi sáng tỉnh giấc, mọi thứ đảo lộn. Bức tường phòng ký túc xá quen thuộc biến mất, thay vào đó là bầu không khí đặc trưng của một ngôi trường trung học cụ thể, đầy mùi mực bút và cỏ non. Anh đang ngồi ở chiếc bàn cũ kỹ, trang phục đồng phục màu xanh nhạt, trước mặt là cuốn sổ ghi chép với dòng chữ "Năm học lớp 10, ngày đầu tiên". Haibara-kun no Tsuyokute Seishun New Game – cái game thanh xuân anh từng chán ghét lại bắt đầu, nhưng lần này, người chơi là một Harbara mang trong mìnhlinh hồn trưởng thành, với một "tấm攻略 bản đồ" khác hoàn toàn. Anh không còn là cậu bé nhút nhát, loay hoay với bài toán đố vặt và chả biết cách nói chuyện với một cô gái. Trong đầu anh có bản đồ,xã hội học trường đã được "nâng cấp". Anh biết chính xác ai trong lớp có tư duy sắc bén, ai có trái tim ấm áp, ai sẽ là trụ cột cho một nhóm bạn thân thiết trong tương lai. Kiến thức về tâm lý học đại cương, kỹ năng lãnh đạo từ các dự án tập thể đại học, thậm chí cả kinh nghiệm thất bại trong mối quan hệ – tất cả đều trở thành "vũ khí bí mật". Đích đến đầu tiên, rõ ràng: Hikari Hoshimiya. Nhưng New Game này không chỉ là một nhiệm vụ 'cướp' Hikari khỏi quá khứ. Nó là cuộc chiến chống lại chính hình ảnh gầy guộc, thiếu tự tin của bản thân năm xưa. Natsuki bắt đầu xây dựng một "phiên bản Natsuki 2.0". Anh chủ động tiếp cận, không phải với sự thèm khát vụng về của một kẻ thầm thương, mà với sự tôn trọng chân thành và một tư duy hợp tác. Anh bước vào nhóm những học sinh "nổi bật" – họ chả phải siêu nhân, mà chỉ là những người trẻ dũng cảm dấn thân vào các câu lạc bộ, các hoạt động ngoại khóa. Anh sử dụng kinh nghiệm để hỗ trợ họ tránh được những sai lầm non nớt, tạo nên sức hút một cách tự nhiên. Tuy nhiên, hành trình không phải là bánh xe lăn êm đềm. Trong Haibara-kun no Tsuyokute Seishun New Game, mỗi quyết định của một người từng trải lại gây ra những rung động khó lường. Khi anh dùng ngôn từ "người lớn" để khuyên nhủ, liệu có vô tình làm tổn thương sự non nớt đáng yêu của các bạn? Khi anh tìm cách kết nối với Hikari bằng sự thấu hiểu sâu sắc, điều đó có bị coi là "quái dị" vì không phù hợp với một học sinh? Hơn hết, liệu việc "chơi" lại cuộc đời có thực sự khiến anh xứng đáng với một thanh xuân rực rỡ, hay anh chỉ đang trôi nổi trên một lớp phủ năng lượng nhất thời của ký ức? Haibara-kun no Tsuyokute Seishun New Game thực chất là một bộ phim đen trắng được tô lại bằng những màu sắc chân thực và phức tạp. Đó là câu chuyện về việc học cách yêu lấy hiện tại chứ không phải quá khứ hoặc tương lai. Và trong chính hành động cố gắng viết lại những trang đầu tiên, Natsuki dần nhận ra rằng: một thời thanh xuân "rực rỡ" không phải là một kết quả hoàn hảo được vạch sẵn, mà là quá trình dũng cảm bước đi, mắc lỗi, và cùng nhau… mở khóa một "New Game" mới trong chính trái tim mình.