20 năm là một khoảng thời gian đủ dài để biến một đứa trẻ thành cỗ máy báo thù, đủ sâu để một bậc mẹ kế tâm hiểm đội lốt người mẹ hoàn hảo. Ký ức về bão cát cuộc đời không phải là những câu chuyện cổ tích, mà là những mảnh vỡ lửa nóng – những cảnh tượng Thẩm Ký Bạch từng vật lộn trong bùn lầy của ngõ cụt, cắn răng giữ cho không để cơn đói quật ngã. Cuộc sống dạy cô một bài học hoang dại nhất: để tồn tại, phải có những vuốt sắc và một trái tim bằng đá. Trong khi đó, ở những sàn đấu giá lấp lánh ánh đèn New York hay London, Mục Tri Du – người mang dòng máu thừa kế chính thống nhưng lại bị gọi bằng một cái tên giả mạo – đã trở thành một huyền thoại. Tay cô cầm chiếc roi quyền lực, ánh mắt lạnh như băng vạn trượng, mỗi lần giơ hèm là một món đồ cổ vĩ đại rơi vào túi. Nghề nghiệp ấy rèn giũa cho cô sự bình tĩnh thép và một cái đầu lạnh lùng có thể thâu tóm mọi kế hoạch. Nhưng trong cặp mắt đó, sâu thẳm là một ngọn lửa dại ghê, cháy mãi không tắt vì mười chín năm nhận ra mình đang sống trong một giấc mơ người khác gây ra. Hứa Minh Châu – kẻ giật dây sau vở kịch tráo trứng hai mươi năm trước – quả thật tài ba. Bà ta không chỉ chiếm đoạt vị trí trưởng tộc, vô tư sử dụng chính thân phận của “Mục Tri Du” – đứa con gái nuôi – để mở rộng lĩnh vực kinh doanh, mà còn tìm cách tận dụng chính cái bóng của Thẩm Ký Bạch, cô gái lang thang bị bỏ rơi, để tiếp cận cô thừa kế danh chính ngày càng lớn tiếng. Một nước cờ đa sự, một sự li dung hoàn hảo giữa đạo đức và quyền lực. Tính cách mọi chuyện trong một buổi đấu giá diễn ra ở quê hương – nơi Hứa Minh Châu muốn chứng minh uy quyền tuyệt đối của mình. Thẩm Ký Bạch từ chỗ là một “kẻ lạ” bị nghi ngờ, bỗng dưng xuất hiện với thân phận một chuyên gia về bảo tồn văn hóa, và trong một phút bùng nổ, cô đã giật lại một hiện vật lịch sử quan trọng, công khai vạch trần sự dối trá về nguồn gốc của nó. Sàn đấu giá chao đảo. Cái nhìn của Mục Tri Du từ phía trên lễ tân, lạnh lùng, đã khóa chặt lấy Thẩm Ký Bạch. Hai người, hai thế giới khác biệt, một lần nữa đối mặt. Không còn là đứa trẻ và mẹ kế giả, mà là hai con sói trong rừng lớn, mỗi con mang mùi máu tanh từ quá khứ. Thẩm Ký Bạch, với sự hoang dại đã được mài giũa trong nghèo khó, không cúi đầu. Mục Tri Du, với sự mãnh liệt đã tôi luyện trong những thương vụ nghìn tỷ, cũng không dễ dàng buông. Tất cả những gì họ muốn đều nhắm vào một người: Hứa Minh Châu. Và rồi, trong cái lạnh giá của đêm, dưới ánh trăng khắc nghiệt, hai con sói – một con từ bùn lầy trỗi dậy, một con từ lâu đài sa ngã – đã nắm chặt tay. Không phải tình cảm, không phải sự cảm thông. Là một minh ước khát máu, một liên minh được tàn lửa và băng giá kết thành. Báo thù, rửa hận. Họ sẽ cùng nhau phá vỡ cái lồng vàng ngọt ngào mà Hứa Minh Châu đã dệt cho họ, dùng chính những công cụ của kẻ thù để đánh sập vương quốc giả dối đó. Cuộc đấu tranh sẽ không còn chỉ là giành lại một sàn đấu giá, mà là giành lại quyền được mang cái họ Mục, quyền được cất tiếng gọi mình bằng cái tên thật. Cuộc chiến sẽ mãnh liệt đến tận khung cuối cùng, và không ai, kể cả bóng tối trong lòng nhau, có thể ngăn cản được hai duyên số hoang dại ấy đích thực gang tấu.