Hoàng Thành Quỷ Án: Bí ẩn trong máu và chiếc ngọc tủy quỷ Hằng năm, dưới ánh trăng trắng của Hoàng Thành Hà Nội, những tiếng rên ngàn giọt máu vẫn còn đứng trên những bậc thang đá, lạnh giáo tính mạt như thể thời gian đóng băng. Bảy năm trước, phủ Thái thú Vân Châu – biểu tượng của sắc lệnh cung đình, một đêm bị "diệt môn" trong tĩnh lặng. Bảy mươi ba mạng người biến mất, chỉ có bảy vết bàn tay máu đục đẽo trên sàn gối, hình trăng nhưng không ai dám chạm vào. Giới cảnh sát tinh não nhất quốc xã ngày này vẫn chưa giải phóng được bí số đằng sau cơn xụt xình kinh hồn ấy. Thẩm Mặc – Chủ bộ của Hình Án Ty, một đơn vị trực thuộc Tổng cục An ninh, luôn coi đó là một vụ án "thất bát". Nhưng đến tháng Sáu năm này, khi kiểm tra hốt vựa tại nghĩa trang phía Bắc Hoàng Thành, anh tình cờ phát hiện hàng rào quan tài trống rỗng, phiên máy ghi hình lùi về không gian ba chiều. Trong lòng mỗi ngọc tủy – đá cut chum chỉ đen nhạt, ánh sáng tím tỏa ra từ những sợi chỉ kỹ thuật số bảy chiếc băng hologram, lặp đi lặp lại công thức của hàng ngàn cửa ngõ thời gian. Khi anh cầm chiếc này lên, ngăn tay gần nhau do áp suất áp trường, không khí trong ngực nổi chòi như muỗng dao phaya. Có người nói đó là quyển chú giáo điên của một người tôi tướiĐông kinh người, được giấu trong khoa học máu phản ứng. Người ấy – băng tên "Thiên Sơn Thất" – từng là nhà phép du hành tại Viện Kỹ thuật Quốc phòng, mất tích năm tháng Năm xưa. Nhưng liệu có phải ông ấy mới là người phụ trách cho việc thiết lập Cửu Chuyển Luân Hồi Trận? Theo lý giả thuyết, Trận Pháp Luân Hồi là một dãy trận kích hoạt qua các vòng phản ứng dịch chuyển không gian – với mỗi vòng, năng lượng được lưu động giữa chín chốn thiên mandala, rồi xuất phát qua một vòng nữa, rồi again. Như một cái cà khóa bất kỳ, nó đòi hỏi nguồn điện tử dịch chuyển đủ mạnh để ghi nhận một thay đổi lịch sử. Và, may mắn thay, nguồn này lại là… máu của Thẩm Mặc. Dòng sự tích trên trang nhật ký cá nhân của ông Thiên Sơn Thất ghi lại: "Máu độc tốn năng lượng. Mỗi nhị tim đập, là một nốt nhạc trong bản nhạc cuối cùng của Hoàng Thành. Anh ấy sẽ là con dao, nhưng cũng là chiếc khóa.". Thẩm Mặc lúc ấy cảm thấy chân tay cứng như thép, tim đập như cáy đồng hồi, như thể cơ thể mình đang bị ghi nhận vào một hệ thống si mê. Nhưng câu hỏi then chốt là: tại sao máu của Thẩm Mặc – người chưa từng đến Hoàng Thành trước khi tìm thấy chiếc ngọc – lại chính là chìa khóa? Có lẽ, trong khi những bảy năm qua, dưới ánh mắt của những vị vua đã chết, anh đang lặn lội trong bằng chứng mình không biết mình là người. Bảy chiếc quan tài trống rỗng, không phải để chôn ai – mà để chờ ai. Giờ đây, dù là thật hay là ảo, dòng sông Hồng đang chảy ngược, và tiếng len trỏ của bảy vết bàn tay trên sàn phủ Vân Châu vẫn còn đọng đầm, đun đAura fám của một thế kỷ bí ẩn.