Bước chân vào lớp học đó, cô giáo trẻ Chie không ngờ một quyết định tưởng đơn giản lại mở ra hành trình kinh hoàng đến thế. "Kaya-chan Không Đáng Sợ" - cái tên đang rôm rả khắp hành lang trường, như lời đồn đại về cô nhóc lớp 5 nhỏ con mà khả năng phá phách khiến cả giáo viên kỳ cựu phải dè chừng. Đổ mực vào cặp bạn học, giấu phấn trong quạt trần, hay úp mẫu côn trùng vào ngăn bàn thầy hiệu trưởng... Kaya làm tất cả với nụ cười toe toét không chút hối lỗi. Nhưng khi Chie ngồi đối diện cô bé trong căn phòng tư vấn cuối chiều, có thứ gì đó khác thường chộn rộn trong ngực. Đôi mắt đen láy của đứa trẻ không mang vẻ ranh mãnh như lời đồn, mà ẩn chứa thứ ánh sáng tăm tối như hố sâu nuốt chửng nơi này vào hỗn loạn từ ký ức năm năm trước. Đằng sau những trò nghịch ngợm điên rồ tưởng chỉ là trò chơi trẻ con, Kaya đang đánh vật với thứ gì? Mười hai tuổi đầu xõa mái tóc đen bóng đang cầm những con búp bê được buộc chỉ đỏ ngầu trong ngăn bàn, mỗi động tác xé rách lớp vải bông phát ra tiếng rên kẽo kẹt khiến Chie đứng tim. Khi ánh nắng xiên qua cửa sổ rọi vào bàn hai người, thoáng chốc Chie thấy hình như có đôi tay nhợt nhạt khác đang đặt chồng lên vai cô bé - thứ gì đó đen đặc hơn cả cái bóng thông thường. Kaya vô thức gãi vai trái như phản xạ tự vệ, một hành động lặp đi lặp lại suốt cuộc trò chuyện. Và mùi tanh nhẹ lởn vởn trong không khí dù căn phòng vừa được lau dọn sáng nay. "Kaya-chan Không Đáng Sợ" thật ra là lời nguyền mà chính cô bé gào thét vào không trung mỗi đêm, hay lời an ủi tuyệt vọng khi phải độc chiến với sinh linh không tên kia? Câu hỏi ấy xé toạc giấc ngủ của Chie suốt tuần đầu đảm nhận vai trò người giám hộ đặc biệt này. Ai có ngờ dưới lớp mặt nạ ác quỷ nhí lại là cuộc mặc cả đẫm nước mắt giữa đứa trẻ và bản thể thứ hai mang gương mặt quỷ dữ? Viên phấn trắng trong tay Chie định viết vài dòng nhật ký, đột nhiên gãy lịch khi cổ tay cô run lên - 3h33 sáng, đúng khoảnh khắc tiếng guốc mộc lóc cóc luôn vang lên ngoài hành lang ký túc xá giáo viên, nhưng chưa ai thực sự thấy Kaya vào giờ ấy bao giờ.