Kyeong Min đứng giữa lang trong bóng tối, tay vẫn cầm chiếc đèn pin chưa kịp bật. Hệ thống đèn chiếu sáng từ cổng đến giờng hẻm đều tắt ngúm, như thể ai đó cố tình cắt toàn bộ nguồn điện. Tiếng động lạ kia vẫn vang vọng, không tiếng gió, không tiếng lá, mà là thứ âm thanh khác – thứ không thuộc về một ngày bình thường.

Đèn pin cuối cùng cũng lên ngất ánh sáng yếu ớt. Chùm sáng lướt qua hàng rào, dừng lại ở một vệt bùn méo mó trên mặt đường. Dấu chân. Lớn hơn bình thường, sâu hơn một cách không tự nhiên, như thể người đi qua mang theo trọng lượng gấp đôi cơ thể mình. Kyeong Min nuốt nước bọt, đưa đèn pin hướng về phía sân trước.

Bóng tối dường như có trọng lượng, đè lên vai cô như một lớp chăn dày. Mỗi bước chân trên sỏi đều kêu lên tiếng lách cách nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh lặng, âm thanh ấy lại vang lên như tiếng hét. Đèn pin chiếu qua gốc cây, và cô thấy – vệt bẩn. Không phải bùn. Màu đỏ thẫm, nứt nẻ, trải dài từ thân cây xuống mặt đất rồi kéo dài về phía cửa chính.

Tim Kyeong Min đập nhanh hơn. Cô từ từ tiến lại gần cửa, đèn pin run rẩy trong tay. Nắm đấm siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Cửa sổ tầng hầm hé mở một khe, và từ bên trong – từ nơi chưa bao giờ có ai sống – phát ra thứ ánh sáng le lói, nhấp nháy như ngọn nến sắp tàn.

Không ai sống ở tầng hầm. Căn hộ này chỉ có hai tầng, và tầng hầm luôn bị khóa từ bên ngoài. Kyeong Min biết điều đó vì cô đã sống ở đây ba năm. Ba năm không một lần thấy ai bước vào hoặc ra khỏi cánh cửa nhỏ kia. Nhưng ánh sáng vẫn ở đó, nhấp nháy, như đang mời gọi.

Tiếng động lại vang lên. Lần này gần hơn. Không phải từ bên ngoài. Mà từ ngay bên trong bức tường, như thể ai đó đang cào cấu qua lớp gạch và kim loại. Kyeong Min lùi lại một bước, đèn pin hướng lên trần nhà. Âm thanh dừng lại. Rồi lại tiếp tục – lần này từ phía sau lưng.

Cô quay người. Đèn pin chiếu vào hành lang, nơi một cái bóng đứng yên. Không phải người. Hình dáng đó quá cao, quá gầy, với đôi tay dài hơn mức cho phép của bất kỳ sinh vật nào. Đầu hơi nghiêng, như thể đang quan sát, đang nghiên cứu. Kyeong Min không thể thấy mặt, nhưng cô cảm nhận rõ – thứ gì đó đang nhìn thấu qua bóng tối, qua lớp da thịt, qua từng nhịp tim đang đập loạn nhịp của cô.

"Ai đó?" Giọng cô run, nhưng vẫn cố giữ được sự cứng rắn. Không có câu trả lời. Chỉ là tiếng thở – không phải tiếng thở của con người. Âm thanh ấy ướt, dai dẳng, như kim loại cọ xát vào kim loại qua lớp dịch nhầy.

Kyeong Min bắt đầu bỏ chạy. Đèn pin lắc lư theo từng bước, chiếu ra những góc khuất cô chưa bao giờ để ý – vết nứt trên tường, vệt sáng lạ dưới nắp cửa phòng kho, và cuối hành lang, một dấu tay. Dấu tay đó không phải của cô. Ngón tay quá dài, khoảng cách giữa các ngón không đều, như thể xương khớp có thể bẻ cong theo hướng không thể.

Cô chạy lên cầu thang, khóa cửa ngay khi vừa vặn bước vào phòng khách. Đèn pin đặt xuống bàn, ánh sáng chiếu lên chiếc điện thoại. Màn hình hiện lên: 02:47 sáng. Không có sóng. Không có dữ liệu. Wi-Fi tắt. Không phải hỏng – mà là bị ngắt, như thể ai đó đã cắt sạch mọi kết nối với thế giới bên ngoài.

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn pin của cô lướt qua mặt kính và phản chiếu lại một hình ảnh – cô đứng ở phòng khách, và phía sau cô, ở góc tối nhất, có thứ gì đó đang từ từ đứng dậy. Kyeong Min không dám quay lại. Cô nhắm mắt, tay nắm chặt mép bàn đến trắng bệch.

Đêm đó, cô không ngủ. Cô ngồi co ro trên sofa, đèn pin sẵn sàng trên tay, và lắng nghe mỗi âm thanh. Tiếng gió. Tiếng lách cách từ tầng hầm. Tiếng gõ nhẹ lên cửa – không phải gõ, mà là cào. Như móng vuốt kéo dài trên gỗ. Và giữa tất cả, tiếng thở ấy vẫn ở đó, không gần hơn, không xa hơn, như thể nó đã ở ngay trong căn phòng, ngay sau vai cô.

Sáng hôm sau, Kyeong Min mở cửa và bước ra ngoài. Mặt trời lên bình thường. Hàng xóm vẫn đi làm. Chó sủa. Xe máy nổ máy. Nhưng khi cô cúi xuống nhìn mặt đường, vệt bẩn đó vẫn còn. Và nó không dừng lại ở cửa nhà cô. Nó tiếp tục, dẫn về phía khu vườn sau, nơi có cái giếng cổ đã bị bịt kín từ nhiều năm trước.

Cái giếng mà cô từng nghe nói – từ người bà cũ – rằng không bao giờ được mở. Không phải vì nước độc. Mà vì thứ gì đó đã từng bước lên từ dưới đó, và lần trước nó bước lên, cả khu phố phải im lặng ba ngày ba đêm trước khi mọi thứ trở lại bình thường.

Kyeong Min đứng trước nắp giếng, đèn pin trong tay, và nhận ra – nắp giếng đã hé mỞ. Không phải bị phá. Mà được mở từ bên trong, chậm rãi, cẩn thận, như thể thứ ở dưới đang chờ đợi một ai đó nhìn xuống.

Và rồi cô nghe. Từ dưới giếng, âm thanh quen thuộc vang lên – tiếng thở ướt át, dai dẳng, nhưng lần này kèm theo âm thanh khác. Tiếng cười. Không phải cười vui. Mà là cười của thứ gì đó đã đợi quá lâu, và cuối cùng cũng được tự do.

Đèn pin trong tay Kyeong Min tắt. Không phải hỏng. Mà là bị tắt. Bởi thứ gì đó đã chạm vào ngón tay cô qua bóng tối, lạnh như băng, và thì thầm một câu mà cô không bao giờ muốn nghe lại.