Chốn showbiz hào nhoáng chỉ toàn lớp son phấn mỏng manh che đậy những mưu đồ đen tối. Lâm Xán - nữ minh tinh một thời đứng trên đỉnh cao danh vọng - giờ như cánh hoa tàn rơi xuống vũng bùn. Truyền thông xé nát cô từng mảnh, đến chiếc vé trở lại ánh đời thường cũng bị tịch thu. Đúng lúc tưởng chừng hồn lìa khỏi xác, bóng dáng cũ hiện về. Ôn Noãn Noãn bước vào đời cô như cơn mưa rào giữa trời nắng gắt, tay lăm lăm túi kẹo ngọt tuổi mười bảy - thứ đã mất tích suốt mười năm lạc lối. "Ăn đi, vị vẫn y nguyên ngày xưa." Giọng Noãn Noãn khàn khàn đẩy về phía cô viên kẹo dẻo hồng nhạt. Mùi dâu rừng chua nhẹ xộc thẳng vào ký ức buổi chiều họ trốn học, hai đứa nằm dài trên bãi cỏ nhai kẹo đến tê lưỡi. Giờ đây, giữa biển người chỉ trỏ và camera rình rập, hương vị ngọt lịm ấy bỗng trở thành phao cứu sinh. Noãn Noãn gác lại công việc trợ lý hào nhoáng để kéo cô trốn khỏi thành phố điên loạn. Con đường ven biển đầy sỏi đá, tiếng sóng vỗ rì rào, họ tìm thấy nhau qua từng viên kẹo thơm lừng và những câu chuyện chưa bao giờ dám thổ lộ. Trong khi ấy, chốn thâm cung ngột ngạt của giải trí, Giang Vãn - ngôi sao đang lên - nén nước mắt dập máy tính bảng. Những dòng tin nhắn ngọt ngào từ quản lý Tư Hàn vắt qua đêm: "Em là kẹo ngọt anh khao khát nhất", nhưng sáng mai đã thành bản hợp đồng ép cô phải hầu rượu đại gia. Chiếc mặt nạ tình yêu họ đeo cho nhau thực chất chỉ là lớp đường phủ lên trái đắng. Tiếng cười ngọt xớt trong bữa tiệc thâu đêm, những ngón tay lạnh bợt vờ vuốt tóc nhau trước ống kính - Tư Hàn giấu sau thái độ ân cần là lưới nhện quyền lực đang siết chặt cổ thiếu nữ ngây thơ. Họ giống như những viên kẹo bọc giấy kim tuyến lộng lẫy ném vào guồng máy khắc nghiệt. Lâm Xán và Noãn Noãn cố gặm nhấm vị ngọt còn sót lại từ thuở hồn nhiên, trong khi Giang Vãn bị nhai nát bởi hàm răng sắt của Tư Hàn. Nhưng liệu mấy viên đường nhỏ bé kia có đủ sức dệt lại niềm tin đã vụn vỡ? Hay sẽ tan chảy ngay khi mặt trời thật sự mọc lên?