Dưới ánh đèn sân băng lạnh giá, tiếng lưỡi dao trượt cắt ngang mặt băng vang lên như điều trớ trêu với quá khứ của cô. Ngày trở lại "Khát Vọng Sân Băng" – nơi chứng kiến những vòng xoáy đời cô, đôi giày cũ chẳng hiểu sao lại nhức buốt hơn cả lần đầu tập tễnh năm 16 tuổi. Tay cô siết chặt lấy vai bạn diễn mới – chàng vận động viên trẻ tràn đầy nhiệt huyết – nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay anh không xóa được mái tóc vàng mơn man vai người cũ vẫn ám ảnh trong giấc ngủ. Mỗi lần xoay người, hơi thở nóng hổi cố ghìm nén sự vấp váp. Bụi băng bắn lên tung tóe như đem theo cả hình bóng chàng trai năm nào – người từng cùng cô ngã xuống êm ái trên mặt băng sau cú nhảy đôi thất bại; người nắm tay cô thật chặt dưới mưa tuyết khi buổi biểu diễn kết thúc. Đêm qua, khi lẳng lặng đến đây tập một mình, cô đã nhìn thấy bóng họ dưới vầng trăng xuyên qua mái kính – đôi giày anh ấy còn lưu lại vệt trượt cũ trên nền băng chưa kịp đổ lại. Bạn diễn mới khẽ hích vào eo đúng nhịp – một cử chỉ chuyên nghiệp nhưng vô hồn. Cậu ta chẳng biết nơi này từng đẫm nước mắt cô khi mối tình đầu vụn vỡ. Cẳng chân trái cô như còn nghe tiếng xương gãy răng rắc năm nào, thứ âm thanh chôn vùi cả đôi trẻ vào hai hướng khác nhau. Bài nhạc cũ cất lên – bản Romance nghẹn ngào họ từng biểu diễn – khiến máu cô đóng băng giữa giá lạnh. "Khát Vọng Sân Băng" chưa bao giờ là nỗi đơn độc như lúc này. Trong góc tối khán đài, bóng người cũ chẳng ngụy trang nổi – vệt sẹo trên gò má anh vẫn thế. Cô ngước mặt lên trần nhà kính mờ hơi thở, để giọt nóng rát kia không thành băng giá trên má. Bất chợt, hai lưỡi dao trượt song hành của năm xưa hiện về – những ngón tay đan chặt không cần nghĩ, những nhịp thở đồng điệu như chung một nhịp tim. Bài nhạc tới đoạn crescendo, bạn diễn mới nâng cô lên cao hơn cả người xưa từng làm được. Nhưng không gian giữa lưng cô và lòng bàn tay anh – khoảng cách vừa vặn để nỗi nhớ cũ lọt vào và cứa sâu.